Bài viết

Người con gái tuổi 16 - Võ Thị Sáu

Cao Bằng03/06/2026Lương Tuyết Mai (Trường PTDTBT tiểu học Khánh Xuân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI TUỔI MƯỜI SÁU – VÕ THỊ SÁU

Em là Lương Tuyết Mai, học sinh lớp 3A1 Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân.

Mỗi khi nghe nhắc đến những anh hùng của dân tộc Việt Nam, em luôn xúc động và khâm phục vô cùng. Trong số đó, người mà em đặc biệt kính yêu là nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu – người con gái đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc khi tuổi đời còn rất trẻ.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Từ nhỏ, chị đã chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, nhân dân sống trong cảnh lầm than, cơ cực. Chính điều đó đã sớm hun đúc trong chị lòng yêu nước và ý chí đấu tranh.

Mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng chị Sáu đã tham gia các hoạt động cách mạng. Chị giúp các chiến sĩ chuyển thư từ, tiếp tế lương thực và theo dõi hoạt động của địch. Ai gặp chị cũng nhận thấy ở cô gái nhỏ bé ấy một tinh thần gan dạ khác thường.

Khi mới mười bốn tuổi, chị đã tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm. Có lần, chị dùng lựu đạn tấn công một toán lính địch gây nhiều tổn thất cho chúng. Hành động dũng cảm ấy khiến quân địch vô cùng lo sợ.

Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị không may bị bắt. Dù bị giam cầm và tra tấn dã man nhưng chị không hề khai báo hay phản bội đồng đội. Trước những trận đòn roi của kẻ thù, chị vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Điều làm em xúc động nhất là câu chuyện về những ngày cuối cùng của chị tại nhà tù Côn Đảo.

Lúc ấy chị mới khoảng 19 tuổi. Các cai ngục và tù nhân đều rất ngạc nhiên vì người sắp bước lên máy chém lại là một cô gái còn rất trẻ. Dù bị giam cầm trong điều kiện khắc nghiệt, chị vẫn giữ tinh thần lạc quan và không hề tỏ ra sợ hãi. Nhiều tù nhân kể lại rằng chị thường động viên những người cùng bị giam giữ: "Đừng sợ, rồi đất nước mình sẽ được độc lập."

Chị không nhận ân huệ của kẻ thù: Trước khi thi hành án, thực dân Pháp nhiều lần tìm cách dụ dỗ, mong chị nhận tội hoặc xin ân xá, nhưng Võ Thị Sáu kiên quyết từ chối, Chị khẳng định mình chiến đấu vì Tổ quốc, không có gì phải hối hận. Chính thái độ kiên cường ấy khiến ngay cả những người lính canh cũng phải kính phục.

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa chị ra khu vực Hàng Dương để xử bắn. Theo nhiều lời kể, khi ra pháp trường, chị vẫn bình tĩnh và hiên ngang, khi lính định bịt mắt, chị đã từ chối, Chị muốn nhìn thẳng vào kẻ thù và nhìn bầu trời quê hương lần cuối. Trên đường đi, chị vẫn cất cao tiếng hát những bài ca cách mạng, Trước khi bị xử bắn, chị đã hô vang:

"Việt Nam độc lập muôn năm!"

"Hồ Chủ tịch muôn năm!"

Sau đó, chị hiên ngang đón nhận cái chết mà không hề run sợ. Sự bình thản và lòng dũng cảm của cô gái tuổi mười chín đã khiến nhiều người có mặt hôm ấy xúc động.

Sau khi chị hy sinh, đồng bào và những người tù ở Côn Đảo bí mật chăm sóc phần mộ của chị.

Ngày nay, phần mộ Võ Thị Sáu tại nghĩa trang Hàng Dương thuộc Nghĩa trang Hàng Dương luôn là nơi có rất nhiều người đến thắp hương tưởng niệm. Nhiều người tìm đến không chỉ để tưởng nhớ một nữ anh hùng mà còn để bày tỏ lòng biết ơn đối với thế hệ đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Điều làm em xúc động nhất là hình ảnh chị Võ Thị Sáu trong buổi sáng cuối cùng ở Côn Đảo. Dù biết mình sắp phải hy sinh nhưng chị không hề khóc hay sợ hãi. Chị từ chối bị bịt mắt, hiên ngang bước ra pháp trường và hô vang những khẩu hiệu yêu nước. Em nghĩ rằng ở tuổi mười chín, đáng lẽ chị cũng có những ước mơ giản dị như bao người khác. Thế nhưng vì độc lập của dân tộc, chị đã sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân và cuộc đời mình. Hình ảnh ấy khiến em vô cùng khâm phục và tự nhắc bản thân phải cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu sẽ mãi là ngọn lửa đẹp thắp sáng trong trái tim em và biết bao thế hệ thiếu nhi Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn