Cựu Thanh niên xung phong

Người con gái tuổi đôi mươi giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ

Có những người phụ nữ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không trực tiếp cầm súng ra trận nhưng lại có mặt ở những nơi bom đạn ác liệt nhất, mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, tải đạn, cứu thương và bảo đảm cho những đoàn quân tiến về phía trước.

Lào Cai18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người phụ nữ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không trực tiếp cầm súng ra trận nhưng lại có mặt ở những nơi bom đạn ác liệt nhất, mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, tải đạn, cứu thương và bảo đảm cho những đoàn quân tiến về phía trước.

Bà Lưu Thị Xuyến, sinh năm 1952, là một trong những người phụ nữ thuộc thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tuổi xuân gửi lại nơi chiến trường

Sinh năm 1952, bà Xuyến lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt. Khi chiến tranh ngày càng lan rộng, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc hàng triệu thanh niên miền Bắc lên đường.

Trong số đó có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi.

Họ rời quê hương, rời gia đình, mang theo chiếc ba lô nhỏ và niềm tin rằng mình phải góp sức vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc.

Với bà Lưu Thị Xuyến, những ngày tháng ấy là bước ngoặt lớn của cuộc đời.

Từ một cô gái quen với cuộc sống quê nhà, bà bước vào môi trường thanh niên xung phong với những công việc vô cùng gian khổ: làm đường, san lấp hố bom, vận chuyển hàng hóa, bảo đảm giao thông và phục vụ bộ đội trên các tuyến chiến trường.

Ngày ấy, thanh niên xung phong thường phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Không có những phương tiện máy móc hiện đại, phần lớn công việc đều dựa vào sức người.

Cuốc, xẻng, cáng, đòn gánh và đôi bàn tay của những thanh niên tuổi đôi mươi trở thành “vũ khí” để họ giữ mạch giao thông thông suốt.

Những cung đường giữa mưa bom, bão đạn

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, tuyến Đường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc chi viện sức người, sức của từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.

Trên những tuyến đường ấy, lực lượng thanh niên xung phong đóng vai trò quan trọng trong việc bảo đảm giao thông.

Nhiệm vụ tưởng như rất đơn giản: đường bị bom phá thì phải sửa; hố bom xuất hiện thì phải lấp; cầu bị đánh sập thì phải tìm cách khắc phục; xe bị mắc thì phải hỗ trợ đưa qua.

Nhưng tất cả những công việc ấy đều diễn ra dưới sự đe dọa thường trực của bom đạn.

Có những ngày máy bay địch đánh phá nhiều lần.

Vừa nghe tiếng bom, mọi người phải nhanh chóng tìm nơi tránh trú. Khi tiếng máy bay vừa đi qua, các đội viên lại lập tức trở ra mặt đường.

Không ai biết đợt bom tiếp theo sẽ đến lúc nào.

Những cô gái thanh niên xung phong cứ thế bám đường, bám nhiệm vụ.

Đường còn bị đánh phá thì còn phải sửa. Đường chưa thông thì chưa thể nghỉ.

Đó là tinh thần của một thế hệ thanh niên xung phong trong chiến tranh.

Những đêm không ngủ

Trong ký ức của những người từng tham gia thanh niên xung phong, những đêm chiến trường luôn là những đêm đặc biệt.

Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá. Ban đêm, những đoàn xe vận tải tranh thủ vượt qua các trọng điểm.

Ánh đèn xe được hạn chế.

Những người làm nhiệm vụ giao thông phải quan sát từng đoạn đường, từng hố bom, từng khúc cua.

Có những đêm trời mưa, đường trơn trượt, bùn đất bám đầy quần áo.

Có những ngày rét buốt, những cô gái trẻ vẫn phải làm việc ngoài trời.

Nhưng không ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Bởi phía sau những con đường ấy là bộ đội, là lương thực, đạn dược, thuốc men và những nhu yếu phẩm cần thiết cho chiến trường.

Những trọng điểm giao thông – nơi thử thách lòng can đảm

Trên tuyến chi viện chiến lược, nhiều địa danh trở thành những trọng điểm đánh phá ác liệt như Đèo Phu La Nhích, Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn, Khe Ve, Cha Lo, cua chữ A, đường 20 Quyết Thắng...

Tại những nơi này, lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và bộ đội công binh đã ngày đêm giữ đường.

Đây là những địa danh đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Những người phụ nữ như bà Xuyến cũng thuộc về thế hệ đã góp sức mình vào công việc tưởng chừng thầm lặng ấy.

Họ không đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Không có những lời ca ngợi ngay trong thời chiến.

Nhưng mỗi mét đường được nối lại, mỗi hố bom được san lấp, mỗi chuyến xe vượt qua trọng điểm đều có công sức của họ.

Tình đồng đội của những cô gái thanh niên xung phong

Chiến tranh đã gian khổ nhưng tình đồng đội lại vô cùng ấm áp.

Những cô gái cùng đơn vị coi nhau như chị em trong một gia đình.

Người có thêm củ khoai chia cho người đói.

Người bị sốt được đồng đội chăm sóc.

Ai nhớ nhà thì những người còn lại động viên.

Có khi cả tổ chỉ có một chiếc gương nhỏ, vài chiếc lược, nhưng những cô gái vẫn tranh thủ chải tóc, chỉnh lại chiếc khăn trước khi bước ra mặt đường.

Tuổi trẻ của họ vẫn có những ước mơ rất giản dị.

Họ từng mong chiến tranh sớm kết thúc.

Mong một ngày được trở về nhà.

Mong được gặp lại cha mẹ.

Mong có một cuộc sống bình yên.

Nhưng trong những năm tháng ấy, tất cả những ước mơ riêng đều được đặt phía sau nhiệm vụ chung của Tổ quốc.

Mất mát không thể nào quên

Chiến tranh không chỉ có những câu chuyện về lòng dũng cảm.

Đó còn là những mất mát đau thương.

Nhiều thanh niên xung phong đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ ra đi khi mái tóc còn xanh, khi chưa kịp lập gia đình, chưa kịp trở về thăm cha mẹ.

Những người sống sót sau chiến tranh mang theo ký ức về đồng đội suốt cả cuộc đời.

Đối với thế hệ thanh niên xung phong, mỗi khi nhắc đến chiến trường là nhắc đến những người bạn đã từng cùng mình chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, từng giờ phút sống chết.

Họ nằm lại để con đường phía trước được nối dài.

Mùa Xuân năm 1975 – ngày đất nước thống nhất

Sau nhiều năm chiến đấu, cuộc kháng chiến chống Mỹ đi đến thắng lợi bằng Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, diễn ra từ ngày 26/4 đến ngày 30/4/1975.

Ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất.

Đối với những thanh niên xung phong từng sống giữa bom đạn, ngày chiến thắng là một ngày đặc biệt.

Đó là ngày những con đường họ từng sửa chữa, những cung đường họ từng bảo vệ đã góp phần đưa những đoàn quân tiến về phía trước.

Sau chiến tranh, nhiều người trở về quê hương.

Nhưng trong ký ức họ vẫn còn những con đường Trường Sơn, những đêm mưa bom, những tiếng gọi đồng đội và những tháng ngày tuổi trẻ.

Trở về với cuộc sống đời thường

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà Lưu Thị Xuyến trở về cuộc sống đời thường.

Từ người thanh niên xung phong năm xưa, bà lại trở thành người phụ nữ của gia đình, lao động và xây dựng cuộc sống.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng phẩm chất của người thanh niên xung phong vẫn còn được giữ gìn: chịu thương, chịu khó, kiên cường, đoàn kết và giàu tình nghĩa.

Những năm tháng gian khổ đã giúp bà hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình.

Bởi vậy, khi nhìn thế hệ trẻ hôm nay được học hành, được sống và làm việc trong điều kiện bình yên, bà càng trân trọng những gì đất nước đã có được.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Có lẽ điều quý giá nhất mà thế hệ thanh niên xung phong muốn gửi lại hôm nay không phải là những câu chuyện về gian khổ, mà là bài học về trách nhiệm và sự cống hiến.

Ngày ấy, thanh niên có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để giữ đường, giữ mạch giao thông.

Ngày nay, thanh niên có thể cống hiến bằng những việc làm khác: học tập tốt, lao động tốt, tham gia xây dựng quê hương, giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ môi trường, giúp đỡ người có hoàn cảnh khó khăn và sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Đó chính là cách thế hệ trẻ tiếp nối truyền thống của cha anh.

Một đời người – một thời hoa lửa

CCB, thanh niên xung phong Lưu Thị Xuyến, sinh năm 1952, là hình ảnh tiêu biểu cho lớp phụ nữ Việt Nam đã gửi lại tuổi xuân trên những cung đường kháng chiến.

Họ không nhất thiết phải có những chiến công được ghi thành trang sử riêng, nhưng mỗi công việc họ làm đều góp phần vào thắng lợi chung.

Một hố bom được lấp.

Một đoạn đường được sửa.

Một chuyến xe được thông đường.

Một thương binh được đưa về tuyến sau.

Tất cả những điều tưởng như nhỏ bé ấy đã góp lại thành sức mạnh lớn lao của cả dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, cô gái thanh niên xung phong năm nào nay đã ở tuổi ngoài bảy mươi. Mái tóc đã bạc, nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ vẫn còn đó.

Tuổi xuân của bà đã đi qua chiến tranh; nhưng những đóng góp ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp của lịch sử dân tộc.

Xin được trân trọng tri ân bà Lưu Thị Xuyến – người thanh niên xung phong của một thời hoa lửa, và hàng vạn nam nữ thanh niên đã không tiếc tuổi xuân, mồ hôi, máu và nước mắt để góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

“Có những con đường được làm nên từ đất đá, nhưng cũng có những con đường được làm nên từ tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của cả một thế hệ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn