NGƯỜI CON GÁI TUỔI HAI MƯƠI Ở TRUÔNG BỒN
Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Bích
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Truông Bồn – Nghệ An trở thành một trong những trọng điểm giao thông ác liệt nhất. Nơi đây đã ghi dấu tuổi xuân của hàng nghìn thanh niên xung phong và sự hy sinh của những người con đất Việt.
Trong số đó có liệt sĩ Nguyễn Thị Bích, một nữ thanh niên xung phong của Đại đội 317.
Cũng như nhiều cô gái Nghệ An thời ấy, chị rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Chị mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên: bộ quần áo, chiếc ba lô và niềm tin rằng mình đang góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến đấu giành độc lập cho đất nước.
Công việc của chị và đồng đội ở Truông Bồn là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua trọng điểm an toàn.
Công việc tưởng như rất đơn giản, nhưng mỗi lần bước ra mặt đường là một lần đối diện với hiểm nguy.
Bom Mỹ có thể đến bất cứ lúc nào.
Một hố bom vừa được san lấp xong, máy bay lại xuất hiện.
Nhưng những người thanh niên ấy vẫn kiên cường bám trụ.
Họ hiểu rằng phía trước là chiến trường. Mỗi con đường được thông là thêm một chuyến xe chở bộ đội, lương thực, vũ khí vào Nam.
Vì thế, họ không cho phép mình lùi bước.
Ngày 31/10/1968, một trận bom dữ dội đã trút xuống Truông Bồn. Trong trận đánh ấy, 13 cán bộ, chiến sĩ Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh, trong đó có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ.
Nguyễn Thị Bích và những đồng đội của chị đã không trở về.
Chiến tranh kết thúc.
Những con đường được nối liền.
Đất nước thống nhất.
Nhưng những người con gái tuổi đôi mươi ấy thì mãi mãi nằm lại với Truông Bồn.
Ngày hôm nay, khi đứng trước khu tưởng niệm các liệt sĩ Truông Bồn, chúng ta không chỉ nhìn thấy những ngôi mộ. Chúng ta nhìn thấy cả một thế hệ thanh niên đã sống và chiến đấu bằng tất cả tuổi trẻ của mình.
Họ chưa kịp có một mái ấm.
Chưa kịp hưởng những ngày tháng bình yên.
Chưa kịp nhìn thấy đất nước thống nhất.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày hôm nay.
Với thế hệ trẻ, câu chuyện về Nguyễn Thị Bích và những nữ thanh niên xung phong Truông Bồn không chỉ là câu chuyện để nhớ.
Đó là lời nhắc nhở.
Tuổi trẻ chỉ có một lần. Hãy sống sao cho những năm tháng ấy có ý nghĩa với quê hương, đất nước.



