Người Con Gái Vá Áo
Ở cuối con đường đất nhỏ dẫn vào doanh trại có một căn nhà lợp mái lá đơn sơ. Trong căn nhà ấy sống một cô gái tên Thảo.
Ở cuối con đường đất nhỏ dẫn vào doanh trại có một căn nhà lợp mái lá đơn sơ.
Trong căn nhà ấy sống một cô gái tên Thảo.
Thảo không ra chiến trường như những thanh niên khác trong làng. Cô ở lại hậu phương chăm sóc mẹ già và tham gia đội hậu cần.
Công việc của cô rất đơn giản:
Vá áo cho bộ đội.
Ngày nào cũng vậy, từ sáng sớm đến tận khuya, Thảo ngồi bên chiếc máy khâu cũ kỹ để vá lại những bộ quân phục rách sờn vì bom đạn và hành quân.
Có chiếc áo rách cả vai.
Có chiếc dính đầy máu khô.
Có chiếc còn thủng vì mảnh bom.
Thảo luôn giặt sạch rồi mới cặm cụi khâu lại từng đường kim mũi chỉ.
Mẹ cô nhiều lần xót con:
“Con làm suốt ngày thế này có mệt không?”
Thảo chỉ cười:
“Mấy anh ngoài chiến trường còn cực hơn nhiều.”
Cô chưa từng nghĩ công việc mình làm là lớn lao.
Nhưng với những người lính, chiếc áo là thứ rất quan trọng.
Nó giúp họ chống rét giữa rừng sâu.
Giúp che đi những vết thương còn rỉ máu.
Và đôi khi, là chút hơi ấm duy nhất gợi nhớ quê nhà.
Một buổi chiều, đơn vị bộ đội ghé qua lấy quân trang.
Trong số đó có Minh — một chiến sĩ trẻ với cánh tay đang bó băng trắng.
Thảo nhận chiếc áo rách từ tay anh rồi khẽ hỏi:
“Anh bị thương à?”
Minh cười:
“Trầy chút thôi.”
Nhưng vết thương trên tay anh vẫn còn rỉ máu.
Thảo lặng lẽ lấy thuốc sát trùng ra giúp anh băng lại.
Minh hơi ngượng:
“Phiền cô quá.”
“Không sao.”
Căn nhà nhỏ im lặng chỉ còn tiếng máy khâu lạch cạch đều đều.
Minh nhìn đôi tay Thảo thoăn thoắt vá lại chỗ rách trên áo mình rồi bất giác hỏi:
“Ngày nào cô cũng làm thế này à?”
Thảo gật đầu:
“Ừ.”
“Không chán sao?”
Cô cười nhẹ:
“Nếu áo lành hơn một chút thì các anh sẽ đỡ lạnh.”
Câu nói giản dị ấy khiến Minh nghẹn lại.
Lần đầu tiên anh hiểu rằng ở phía sau chiến trường khốc liệt kia, vẫn có những con người âm thầm góp sức bằng cách rất nhỏ bé.
Từ hôm đó, mỗi lần đơn vị ghé qua, Minh đều tìm cách nói chuyện với Thảo thêm vài câu.
Có hôm anh mang cho cô ít kẹo lạc.
Có hôm chỉ là vài bông hoa rừng hái ven đường.
Đồng đội thường trêu:
“Anh lính trẻ sắp quên nhiệm vụ rồi nhé.”
Minh chỉ cười.
Giữa chiến tranh, một chút dịu dàng cũng đủ khiến người ta nhớ mãi.
…
Mùa đông năm ấy, chiến sự trở nên dữ dội.
Đơn vị Minh nhận lệnh ra mặt trận gấp.
Trước lúc đi, anh ghé qua nhà Thảo.
Cô đang ngồi vá áo bên ngọn đèn dầu vàng nhạt.
Minh đứng trước cửa khá lâu mới lên tiếng:
“Tôi phải đi rồi.”
Đôi tay Thảo khựng lại.
Cô cúi đầu lấy trong giỏ ra một chiếc khăn len màu nâu:
“Tôi đan dở lâu rồi… anh mang theo đi.”
Minh nhận lấy chiếc khăn mà lòng nghẹn lại.
Anh muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ khẽ bảo:
“Chờ tôi về nhé.”
Thảo không trả lời.
Chỉ có ánh mắt cô đỏ hoe dưới ánh đèn.
…
Những tháng sau đó, tin chiến trường gửi về ngày càng dồn dập.
Nhiều người trong làng mãi mãi không trở về nữa.
Thảo vẫn ngồi bên máy khâu mỗi ngày.
Nhưng mỗi lần nghe tiếng xe quân đội dừng trước ngõ, tim cô lại thắt lại vì sợ hãi.
Rồi một chiều cuối đông, có tiếng gọi ngoài sân:
“Thảo!”
Cô giật mình chạy ra.
Minh đứng đó, gầy hơn trước rất nhiều nhưng vẫn cười.
Chiếc khăn len cô đan vẫn còn quàng trên cổ anh.
Thảo bật khóc ngay trước sân nhà.
Còn Minh chỉ khẽ nói:
“Tôi giữ lời rồi.”



