NGƯỜI CON GÁI VÀ CHIẾC GƯƠNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một cô gái trẻ có chiếc gương nhỏ do cha tặng.
Ngày cô lên đường, cha nói:
“Giữ lấy. Con gái lúc nào cũng phải gọn gàng.”
Cô cười:
“Đi làm nhiệm vụ mà cha còn lo chuyện này.”
Cha đáp:
“Cha vẫn là cha.”
Chiếc gương theo cô suốt một thời gian dài.
Mỗi khi có thời gian nghỉ, cô soi lại khuôn mặt mình.
Cô từng viết:
“Con vẫn khỏe. Chiếc gương cha cho vẫn còn.”
Người cha đọc thư, cười.
Nhưng sau đó, thư không còn.
Chiếc gương được gửi về.
Người cha cầm nó trong tay.
Mặt gương đã có một vết xước.
Ông nhìn vào đó thật lâu.
Không phải ông muốn nhìn thấy mình.
Ông muốn tưởng tượng hình ảnh con gái từng soi vào chiếc gương này.
Nhiều năm sau, chiếc gương được đặt trong tủ.
Người cháu hỏi:
“Ông giữ cái gương này từ bao giờ?”
Ông nói:
“Từ ngày cha cháu đi.”
Đứa trẻ nhìn chiếc gương.
Nó thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong đó.
Người ông mỉm cười:
“Ngày trước cô cháu cũng từng soi gương như thế.”
Chiếc gương cũ trở thành một vật kết nối các thế hệ.
Người đã mất không thể nhìn thấy những đứa trẻ lớn lên.
Nhưng những kỷ vật của họ vẫn có thể tiếp tục hiện diện trong đời sống gia đình.
Đôi khi, ký ức không cần những điều quá lớn.
Chỉ cần một chiếc gương nhỏ.
Một câu chuyện.
Và một người còn nhớ.



