Bài viết

NGƯỜI CON GÁI VÀ CUỘC TÌM KIẾM BỨC THƯ

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị Thủy biết cha mình từng viết một bức thư cuối cùng cho mẹ, nhưng nhiều năm không ai tìm thấy.

Mẹ chỉ nhớ bức thư có vài dòng nói rằng cha nhớ nhà và mong ngày trở về.

Khi mẹ mất, chị bắt đầu tìm.

Chị lục những chiếc hòm cũ, mở từng cuốn sổ, từng túi vải.

Không thấy.

Chị gần như bỏ cuộc.

Một lần dọn lại căn nhà cũ, chị phát hiện dưới đáy một chiếc rương có một phong bì đã ố vàng.

Không ghi người gửi.

Chị mở ra.

Đúng là nét chữ của cha.

Bức thư không dài.

Cha kể về một buổi chiều mưa.

Kể rằng ông nhớ bữa cơm gia đình.

Ông hỏi các con đã lớn đến đâu.

Cuối thư, ông viết rằng nếu không có dịp trở về, mong mẹ hãy nuôi các con thật tốt.

Chị đọc đi đọc lại.

Điều khiến chị xúc động nhất không phải những lời lớn lao.

Đó là việc cha hỏi em trai đã biết đi chưa.

Ông hỏi cây bưởi trước nhà có ra quả không.

Ông nhớ con chó nhỏ trong sân.

Ông nhớ những điều rất bình thường.

Chị hiểu rằng dù ở một nơi xa, cha vẫn mang theo cả căn nhà trong ký ức.

Bức thư được ép plastic và giữ cẩn thận.

Chị chụp lại để các em cùng giữ.

Sau đó, chị đọc cho các cháu nghe.

Một đứa hỏi tại sao ông không viết những điều lớn lao hơn.

Chị nói vì người ta thường nhớ những điều bình thường nhất khi xa nhà.

Bức thư ấy đã đi qua hơn nửa thế kỷ.

Mực đã nhạt.

Giấy đã vàng.

Nhưng những câu hỏi về cây bưởi, bữa cơm và những đứa trẻ vẫn khiến một người cha tưởng như đã rất xa trở nên gần gũi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn