Người con gái vá đường trong đêm
Đêm Trường Sơn không trăng, chỉ có mùi đất ẩm và tiếng côn trùng rả rích. Hạnh cúi người vá lại đoạn đường vừa bị bom cày nát. Đôi bàn tay cô run lên vì lạnh và mệt, nhưng vẫn đều đặn xúc từng xẻng đất.
Hạnh mới mười chín tuổi. Trước ngày đi thanh niên xung phong, cô còn chưa quen cầm cuốc. Mẹ cô tiễn con gái bằng một túi gạo nhỏ và đôi dép vải tự may. Mẹ chỉ nói một câu: “Con đi, nhớ sống cho tử tế.”
Bom có thể rơi bất cứ lúc nào. Mỗi khi còi báo động vang lên, Hạnh và đồng đội lại lao xuống hầm. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại bò lên mặt đường, tiếp tục công việc. Đường phải thông trước khi trời sáng, để đoàn xe kịp qua.
Có đêm, Hạnh ngồi thẫn thờ nhìn bầu trời cháy sáng vì pháo. Cô nhớ căn bếp nhỏ, nhớ mùi khói rơm, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều. Nhưng rồi cô đứng dậy, cầm cuốc. Với Hạnh, mỗi mét đường được vá là một bước gần hơn đến ngày hòa bình.


