Người con gái vá đường trong mưa bom và lời hẹn dang dở tuổi 20
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã gác lại mối tình đầu để bám trụ tuyến lửa Trường Sơn suốt những năm ác liệt nhất.
Năm 1972, bà Võ Thị Hạnh vừa tròn 19 tuổi, đang chuẩn bị lễ đính hôn thì nhận lệnh tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn.
Người yêu khi ấy là một giáo viên trẻ, hứa sẽ chờ bà trở về.
Ngày chia tay, anh tặng bà một chiếc khăn tay thêu dòng chữ:
“Đợi ngày hòa bình.”
Những năm ở Trường Sơn, công việc của bà là san lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm và cứu thương khi cần.
Có những đêm vừa lấp xong hố bom thì máy bay quay lại đánh tiếp.
Một lần, đoàn xe quân sự mắc kẹt vì cầu tạm bị đánh sập.
Nếu trời sáng, hàng chục xe sẽ trở thành mục tiêu.
Bà cùng đồng đội lao xuống suối dựng cầu gỗ tạm trong đêm.
Bom pháo liên tục dội xuống.
Một người bạn thân hy sinh ngay bên cạnh.
Bà bị thương ở chân nhưng vẫn tiếp tục làm việc cho đến khi đoàn xe qua hết.
Sau chiến tranh, bà trở về quê mới biết người yêu đã hy sinh tại chiến trường miền Nam.
Chiếc khăn tay năm ấy bà vẫn giữ đến tận bây giờ.
Bà nói thanh xuân của thế hệ mình có rất nhiều lời hẹn dang dở, nhưng chưa bao giờ hối tiếc vì đã sống hết mình cho Tổ quốc.



