Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON GÁI VÀ MÙA HOA PHƯỢNG

Quảng Ngãi18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cứ đến tháng năm, chị Nga lại về trường cũ.

Chị thường đứng dưới cây phượng ở cuối sân.

Ngày còn trẻ, chị từng học ở đó.

Mỗi khi phượng nở, học sinh chuẩn bị nghỉ hè.

Nhưng năm ấy, chiến tranh khiến nhiều người phải rời trường.

Một người bạn của chị cũng lên đường.

Trước khi đi, hai người hẹn sẽ gặp lại vào mùa phượng năm sau.

Mùa phượng ấy vẫn đến.

Nhưng người bạn không trở về.

Chị nhớ lời hẹn suốt nhiều năm.

Mỗi khi phượng nở, chị lại nghĩ đến người bạn.

Sau khi trưởng thành, chị trở thành giáo viên.

Chị chọn dạy ngay tại một ngôi trường gần quê.

Mỗi mùa hè, chị kể cho học sinh về cây phượng và những người trẻ từng có những lời hẹn rất giản dị.

Có học sinh hỏi tại sao cô vẫn nhớ một người đã lâu như vậy.

Chị nói vì người ấy từng là một phần tuổi trẻ của cô.

Mỗi thế hệ đều có tuổi trẻ.

Nhưng không phải thế hệ nào cũng có cơ hội sống trọn tuổi trẻ của mình.

Đến khi về hưu, chị vẫn trở lại trường.

Cây phượng đã lớn hơn rất nhiều.

Rễ cây nổi lên mặt đất.

Tán cây phủ kín một góc sân.

Chị đặt tay lên thân cây.

Mùa hè năm ấy, chị đã thực hiện lời hẹn.

Không phải với người bạn.

Mà với chính ký ức của mình.

Chị đứng dưới hoa phượng rất lâu.

Những cánh hoa rơi xuống vai.

Chị mỉm cười.

Có những lời hẹn không cần người kia có mặt để hoàn thành.

Chỉ cần còn một người nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn