Người Con Gái Việt Nam
Anh Hùng Trần Thị Lý Là một biểu tượng vĩ đại cho tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Bà đã trải qua 4 dấu mốc quan trọng của cuộc đời mình, bà đã tham gia cách mạng từ nhỏ.Trong giai đoạn 1951-1956 bà bị bắt địch 3 lần nhưng bà không sợ một điều gì kiên quyết sẽ không khai một lời nào với địch để bảo vệ tổ chức.Trở về từ cõi chết nghĩ bà đã bị địch đánh đến chết nhưng không bà đã sống sót và bà chỉ còn nặng 26kg và 42 vết thương rỉ máu.Biểu tượng bất tử ,bà đã mang cho mình một sự kiên cường và sự kiên cường của bà đã lung lay đến nhà thơ Tố Hữu nên từ đó mới có bài thơ " Người Con Gái Việt Nam".

Trong dòng chảy đơn sơ nhưng vô cùng vĩ đại của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng đã tạc dáng đứng của mình vào thế kỷ không phải bằng những chiến công lẫy lừng trên sa bàn, mà bằng chính da thịt, máu xương và một lòng thủy chung son sắt với Tổ quốc. Người con gái ấy chính là Anh Hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Lý, người chiến sĩ giao liên kiên trung, biểu tượng vĩ đại cho tinh thần "Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang" của phụ nữ Việt Nam, người đã lấy đi nước mắt của hàng triệu trái tim trên khắp thế giới.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, ngay từ thuở ấu thơ, cô bé Trần Thị Lý đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Ngọn lửa yêu nước nhen nhóm trong tim đã đưa chị đến với con đường cách mạng từ năm mới 12 tuổi. Với dáng người nhỏ nhắn, sự thông minh và lòng gan dạ trời phú, chị trở thành một người giao liên đắc lực, thoắt ẩn thoắt hiện qua các đồn bốt giặc để truyền đi những dòng tin mật, nối liền huyết mạch giữa các chiến khu.
Thế nhưng, con đường cứu nước chưa bao giờ trải đầy hoa hồng. Trong một chuyến công tác vào cuối năm 1956, chị sa vào tay giặc. Biết chị là đầu mối giao liên quan trọng, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn, từ dụ dỗ, mua chuộc cho đến những ngục hình dã man nhất để ép chị khai ra tổ chức. Nhưng chúng đã lầm. Trước sự tàn độc của những kẻ khát máu, người con gái miền Trung ấy chỉ có một câu trả lời duy nhất: “Tôi không biết!”.
Điên cuồng vì không khuất phục được người con gái mới ngoài đôi mươi, lũ quỷ dữ đã dùng những ngón đòn tra tấn dã man đến mức tận cùng của sự tàn độc. Chúng dùng điện giật, dùng dao xẻo từng mảng thịt, đổ nước xà phòng và vôi đặc vào mũi, vào miệng chị. Đỉnh điểm của sự thú tính, chúng dùng kìm sắt nung đỏ xẻo đi một phần ngực của chị, lấy dùi nung đâm xuyên qua da thịt. Suốt nhiều tháng ròng rã, cơ thể người con gái ấy liên tục bị giày xéo, răng bị bẻ gãy gần hết, vết thương cũ chưa kịp lên da non đã chồng chéo những vết thương mới rỉ máu, rỉ mủ. Khi thấy chị ngất lịm, hơi thở thoi thóp không còn chút sinh khí, nghĩ rằng chị đã chết, chúng tàn nhẫn vứt thân xác chị ra bãi rác ngoài nhà lao như một phế tích.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhưng cuộc đời luôn có những điều kỳ diệu, và điều kỳ diệu ấy được thắp lên từ lòng yêu thương của đồng bào. Nhân dân và đồng đội đã tìm thấy chị nằm lẫn trong đống rác tàn khốc đó. Bằng tình yêu thương và sự chở che, họ bí mật đưa chị đi cấp cứu, rồi vượt qua muôn vàn hiểm nguy để chuyển chị ra miền Bắc chữa trị vào năm 1958.
Ngày chị nhập viện Hữu Nghị Việt Xô, các bác sĩ và y tá đã không kìm được nước mắt. Thân hình của một thiếu nữ đôi mươi giờ đây chỉ còn vỏn vẹn 26 kilogam trên người hằn sâu 42 vết thương lớn nhỏ liên tục hành hạ. Đòn roi của kẻ thù đã cướp đi của chị thiên chức làm mẹ thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Nhưng kỳ lạ thay, giữa một hình hài bị tàn phá khốc liệt ấy, đôi mươi tuổi xuân vẫn ngời sáng trong ánh mắt. Khi tỉnh lại sau những cơn co giật xé lòng, chị không khóc cho nỗi đau của riêng mình, mà ánh mắt ấy vẫn tràn ngập lòng vị tha, sự kiên cường và niềm tin yêu cuộc sống.
Xúc động trước tinh thần "thép" của chị, nhà thơ Tố Hữu khi đến thăm đã nghẹn ngào viết nên những câu thơ lay động tâm can:
“Em là ai? Cô gái hay nàng tiên?
Áo em rách vai, hụt trước, luồn sau
Chân em không giày, áo em có vá
Nhưng lòng em như một dòng sông lấp lánh...”
Anh hùng Trần Thị Lý đã sống một cuộc đời trọn vẹn với non sông, kiên cường chống chọi với nỗi đau thể xác kéo dài cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 1992. Chị ra đi, nhưng câu chuyện về người con gái Quảng Nam với lòng thủy chung son sắt sẽ mãi là một khúc tráng ca đẫm lệ, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do và vẻ đẹp bất tử của tâm hồn con người Việt Nam.


