NGƯỜI CON GÁI VỚI BÓNG ĐÈN
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cô gái trẻ làm việc trong một căn phòng nhỏ, nơi có một bóng đèn luôn được thắp vào ban đêm.
Cô từng viết thư cho em gái:
“Đêm nào chị cũng nhớ ánh đèn ở nhà.”
Em gái đọc thư và thấy thương chị.
Sau này, người chị không trở về.
Căn phòng cũ được gia đình giữ lại.
Chiếc bóng đèn vẫn ở đó.
Nhiều năm sau, em gái đã già.
Mỗi khi mất điện, bà lại nhớ đến chị.
Bà kể:
“Ngày trước chị con thích đọc sách dưới bóng đèn.”
Một người cháu hỏi:
“Chị bà có học giỏi không?”
Bà cười:
“Giỏi lắm.”
Câu chuyện về người chị được kể qua nhiều thế hệ.
Chiếc bóng đèn đã được thay mới nhiều lần.
Nhưng vị trí của nó vẫn không thay đổi.
Có những thứ tưởng như không đáng kể lại trở thành dấu mốc của ký ức.
Một căn phòng.
Một bóng đèn.
Một quyển sách.
Một người chị.
Những điều ấy gắn lại với nhau thành một phần tuổi trẻ.
Và dù thời gian đã đi qua rất lâu, người em vẫn cảm thấy như chị mình đang ngồi dưới ánh đèn ấy, chăm chú đọc sách.


