NGƯỜI CON GÁI VỚI CHIẾC LƯỢC GỖ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một cô gái trẻ trước ngày lên đường được cha tặng một chiếc lược gỗ.
Ông tự tay làm chiếc lược từ một mảnh gỗ nhỏ.
Ông nói:
“Giữ lấy.”
Cô cười:
“Con sẽ giữ.”
Chiếc lược theo cô trong những tháng ngày xa nhà.
Sau này, nó trở về với gia đình.
Người cha nhận lại chiếc lược.
Ông đặt nó vào một chiếc hộp.
Mỗi lần mở hộp, ông đều nhớ đến con gái.
Ông từng nghĩ cô sẽ trở về, cầm lấy chiếc lược và kể cho cha nghe những câu chuyện trên đường.
Nhưng điều ấy không xảy ra.
Nhiều năm sau, một người cháu gái tìm thấy chiếc lược.
Cô hỏi:
“Ông làm cái này ạ?”
Ông gật đầu.
“Làm cho cô cháu.”
“Cô có thích không?”
Ông nhìn chiếc lược rồi mỉm cười:
“Cô cháu bảo thích.”
Đó là tất cả những gì ông có thể nhớ và cũng là điều ông muốn nhớ.
Chiếc lược được giữ qua nhiều thế hệ.
Nó nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nhưng trong đó có tình cảm của người cha dành cho con gái.
Có những món quà không cần đắt tiền.
Một vật được làm bằng đôi tay của người thân đôi khi có giá trị hơn bất cứ thứ gì.


