Bài viết

Người con gái xách nước cho người thương binh

Lâm Đồng22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ bệnh viện năm 1974 đến mái nhà bình yên hôm nay

Có một tình yêu không bắt đầu bằng những lời hẹn ước.

Nó bắt đầu bằng sự chăm sóc.

Năm 1974, tại Bệnh viện E2 ở Hà Nội, ông Trương Văn Hiệp đang điều trị những vết thương chiến tranh.

Ông gặp Huỳnh Thị Lượt – một nữ trinh sát quê Quảng Nam cũng đang mang thương tích nặng.

Thấy ông Hiệp không thể tự chăm sóc bản thân, bà Lượt thường xách nước, giặt giũ và dìu ông đi tắm.

Những việc tưởng như rất nhỏ ấy dần trở thành sự quan tâm đặc biệt.

Ông Hiệp bắt đầu rung động.

Sau khi xuất viện, họ cùng được chuyển về Trường Văn hóa thương binh Phú Thọ. Tình cảm ngày càng sâu đậm và rồi họ quyết định kết hôn.

Một đám cưới giản dị giữa những người thương binh.

Không sính lễ cầu kỳ.

Không tiệc cưới xa hoa.

Chỉ có đồng đội và thầy cô ở trường cùng chung vui.

Sau ngày đất nước thống nhất, hai người trở về Quảng Ngãi.

Họ xây dựng cuộc sống từ hai bàn tay còn lại.

Hai người con trai lần lượt ra đời, được đặt tên Phú và Thọ.

Ngày nay, căn nhà nhỏ của họ nằm giữa vườn cau, vườn chuối.

Ông vẫn làm vườn.

Bà vẫn chăm sóc gia đình.

Những vết thương khiến bước chân ông khập khiễng, khiến bà mất một mắt và cánh tay phải không còn lành lặn.

Nhưng khi ngồi cạnh nhau, họ vẫn cười.

Bởi họ hiểu rằng mình đã may mắn hơn rất nhiều đồng đội không thể trở về.

Chiến tranh đã khép lại. Nhưng câu chuyện tình bắt đầu từ một chậu nước năm nào vẫn tiếp tục được viết bằng sự thủy chung.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn