NGƯỜI CON HÒA VANG NẰM LẠI VÙNG B
NGƯỜI CON HÒA VANG NẰM LẠI VÙNG B
Hòa Vang những năm chiến tranh là vùng đất không có ranh giới rõ ràng giữa làng quê và chiến trường. Ban ngày là ruộng đồng, tre làng, ban đêm là hầm trú ẩn, là những lối mòn dẫn vào rừng sâu. Ở mảnh đất ấy, Nguyễn Văn Vĩnh lớn lên trong tiếng máy bay gầm rú xen lẫn nhịp sống âm thầm của một vùng căn cứ cách mạng.
Khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Vĩnh nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng. Anh ra đi không xa quê nhà, nhưng con đường anh chọn lại dẫn thẳng vào tuyến lửa ác liệt của miền Trung.
Vĩnh là một người lính trực tiếp chiến đấu. Không chức vụ, không quân hàm cao, anh như bao chiến sĩ khác âm thầm bám đất, bám dân, giữ từng thôn xóm. Ban ngày đào hầm, củng cố công sự, ban đêm cơ động đánh địch, rồi lại trở về hòa vào dân làng như chưa từng có chiến tranh.
Năm 1967, chiến sự tại Vùng B Đại Lộc diễn ra vô cùng ác liệt. Đây là địa bàn chiến lược, nơi địch liên tục tổ chức càn quét nhằm xóa bỏ cơ sở cách mạng. Mỗi trận đánh là một cuộc đấu trí, đấu lực căng thẳng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trong một trận chiến quyết liệt, đơn vị của Vĩnh bị địch bao vây từ nhiều hướng. Giữa mưa bom, đạn xé nát không gian, anh cùng đồng đội kiên cường bám trụ, giữ vững vị trí chiến đấu để bảo vệ đường hành lang và dân làng phía sau.
Khi trận đánh bước vào hồi quyết liệt nhất, Vĩnh trúng đạn và ngã xuống. Anh hi sinh ngay trên mảnh đất Đại Lộc – nơi anh từng nhiều lần hành quân qua, từng ngủ lại dưới tán rừng, từng chia nhau từng nắm gạo với đồng đội.
Anh hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đồng đội và dân làng đưa anh về an táng tại thôn Trang Điền, xã Lộc Tân (cũ). Ngôi mộ nằm lặng lẽ giữa làng quê miền Trung, không xa nơi anh đã sinh ra và chiến đấu. Trên nấm đất nhỏ, không có nhiều dòng chữ, nhưng có đầy đủ tình nghĩa của đồng đội và nhân dân.
Chiến tranh qua đi, Hòa Vang và Đại Lộc đổi thay từng ngày. Những vùng căn cứ năm xưa nay trở thành làng xóm yên bình, ruộng đồng xanh mướt. Nhưng trong ký ức của người dân vùng B, vẫn còn đó hình ảnh những người con đã nằm lại để giữ đất, giữ làng.
Nguyễn Văn Vĩnh – người con của Hòa Vang – không đi xa quê hương, nhưng đã đi trọn con đường của người lính. Anh nằm lại trên chính mảnh đất mình bảo vệ, để quê hương được sống trong những ngày tháng không còn tiếng súng.
Và giữa những mùa lúa chín, khi gió thổi qua đồng, người ta vẫn nhắc nhau rằng:
Có những người con ở lại với đất, để đất này được gọi tên là hòa bình.


