NGƯỜI CON KIÊN CƯỜNG CỦA ĐẠI NGÀN TƯƠNG DƯƠNG
Mùa Hè năm ấy, nơi đại ngàn Tương Dương vẫn thường xuyên hiện hữu những trận gió Lào rát bỏng. Nhưng cái nóng của thời tiết chẳng thể sánh được với ngọn lửa sục sôi trong lòng chàng trai trẻ Lô Thanh Liên. Sinh ngày 12 tháng 10 năm 1950, sinh ra và lớn lên tại xã Thạch Giám- đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang ( thuộc huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An) nay là xã Tương Dương tỉnh Nghệ An. Khi vừa tròn mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông đã xếp lại những ước mơ riêng, nghe theo
Mùa Hè năm ấy, nơi đại ngàn Tương Dương vẫn thường xuyên hiện hữu những trận gió Lào rát bỏng. Nhưng cái nóng của thời tiết chẳng thể sánh được với ngọn lửa sục sôi trong lòng chàng trai trẻ Lô Thanh Liên. Sinh ngày 12 tháng 10 năm 1950, sinh ra và lớn lên tại xã Thạch Giám- đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang ( thuộc huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An) nay là xã Tương Dương tỉnh Nghệ An. Khi vừa tròn mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông đã xếp lại những ước mơ riêng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ bước vào cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Rời mảnh đất Tương Dương sơn thủy hữu tình, hành trang của người chiến sĩ trẻ khi ấy chỉ là chiếc balô sờn vai và một trái tim rực lửa yêu nước. Ông cùng đồng đội hành quân vào Nam, xuyên qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Chiến trường những năm tháng ấy khốc liệt vô cùng. Đó là những ngày dài nếm mật nằm kề, những đêm thức trắng chờ giờ nổ súng. Ông Lô Thanh Liên cùng đơn vị đã đi qua biết bao trận đánh, đối mặt với bom cày, đạn xới của kẻ thù. Trong một trận chiến cam go, bom đạn đã lấy đi một phần xương máu của ông, biến ông thành một người thương binh. Nhưng vết thương trên da thịt không làm nhụt chí người lính cụ Hồ; cứ mỗi lần vết thương lành, ông lại tiếp tục bám trụ, cùng đồng đội giữ vững từng tấc đất thiêng liêng. Thế nhưng, kẻ thù không chỉ dùng bom đạn công phá. Trên những cánh rừng đại ngàn nơi ông và đồng đội trú quân, những trận "mưa hóa học", chất độc da cam độc ác đã đổ xuống. Lúc ấy, giữa làn khói độc phủ trắng ngọn cây, những người lính vẫn kiên cường ôm súng, che chở cho nhau, chấp nhận hít vào lồng ngực cả những mầm bệnh hiểm nghèo để đổi lấy bình yên cho hậu phương.
Kháng chiến thành công, đất nước trọn niềm vui thống nhất, ông Lô Thanh Liên trở về với quê hương Tương Dương thân yêu. Chiến tranh lùi xa, nhưng những dấu ấn của "một thời hoa lửa" vẫn hằn sâu trên cơ thể ông. Ông mang trên mình danh hiệu thương binh, đồng thời cũng là nạn nhân chịu ảnh hưởng nặng nề của chất độc hóa học. Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại đau nhức, những di chứng của chất độc năm xưa lại cào xé. Thế nhưng, trong đôi mắt của người cựu binh già sinh năm 1950 ấy, người ta chưa từng thấy một tia nản lòng. Ông vẫn sống kiên cường, mẫu mực giữa bản làng, là chứng nhân sống động cho một giai thoại hào hùng của dân tộc. "Thương binh nhưng không tàn phế", Ông Lô Thanh Liên chính là biểu tượng cho tinh thần thép của người chiến sĩ năm xưa: thời chiến vào sinh ra tử, thời bình vượt lên nỗi đau bệnh tật để sống một cuộc đời trọn vẹn, xứng đáng là niềm tự hào lớn lao của gia đình và mảnh đất xứ Thạch Giám anh hùng.



