Bài viết

NGƯỜI CON NAM HỒNG VÀ LỜI THỀ HÓA ĐÁ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Ninh Bình11/05/2026Phạm Thị Ly (Đoàn xã Nam Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON NAM HỒNG VÀ LỜI THỀ HÓA ĐÁ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Có những người trở về với tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo, nhưng cũng có những người mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân nơi đại ngàn, chỉ để lại cho quê hương một bóng hình và một niềm thương nhớ khôn nguôi. Liệt sĩ Nguyễn Văn Đương là một người con như thế của mảnh đất Nam Hồng – người đã viết nên khúc tráng ca bằng chính máu xương của mình.

1. Tuổi trẻ gửi lại bến sông quê

Ninh Bình những năm tháng chiến tranh, mỗi gốc đa, bến nước đều tiễn đưa những người con ưu tú lên đường. Chàng thanh niên Nguyễn Văn Đương rời lũy tre làng Nam Hồng khi trái tim còn rạo rực bao ước mơ giản dị. Ông đi mang theo hơi ấm của đất mẹ, vị mặn của mồ hôi cha và cả lời hẹn ước về một ngày mai hòa bình sẽ lại về trên những cánh đồng lúa chín. Nhưng ngày ấy, ông đã chọn một con đường khác – con đường hóa thân vào dáng hình xứ sở.

2. Khúc bi tráng giữa vòng vây quân thù

Lịch sử vẫn còn nhắc lại những trận đánh ác liệt nơi biên giới, nơi mà kẻ thù đông gấp bội, đạn pháo xới nát từng gốc cây, ngọn cỏ. Trong một trận chiến sinh tử, khi đồng đội xung quanh lần lượt ngã xuống, Nguyễn Văn Đương đã đứng vững như một cánh rừng già.

Sự kiên cường: Dù bị trọng thương, ông vẫn không rời tay súng. Giữa vòng vây của quân thù, lời thề "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh" không còn là khẩu hiệu, mà là hành động anh hùng.

Sự hy sinh: Ông đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình một cách lẫm liệt nhất để không rơi vào tay giặc, để bảo vệ bí mật quân sự và danh dự của người lính Việt Nam. Khoảnh khắc ấy, bầu trời như lặng đi, và mảnh đất quê hương Nam Hồng như đau thắt lại đón người con thân yêu hóa thân vào lòng đất.

3. Nỗi đau và niềm tự hào của người ở lại

Hòa bình lập lại, những cánh đồng Nam Hồng lại xanh màu hy vọng, nhưng trong mỗi nếp nhà, hình bóng ông vẫn luôn hiện hữu. Người mẹ già vẫn dõi mắt nhìn ra ngõ, dù biết con mình sẽ không bao giờ về nữa. Nhưng Ly ơi, chính sự hy sinh của những người như ông đã viết nên cái tên "Việt Nam" rạng rỡ trên bản đồ thế giới. Ông không mất đi, ông đã hóa thành ngọn gió thổi qua những lớp học tại trường Tân Thịnh, hóa thành những trang sách mà chúng ta đang dạy cho các em hôm nay.

4. Thông điệp từ trái tim người giáo viên

Viết về người anh hùng của quê hương mình, tôi không chỉ muốn kể một câu chuyện lịch sử. Tôi muốn nhắn nhủ với các thế hệ học trò rằng: Dưới đôi chân các em đang bước là máu xương của những người cha, người chú. Mỗi mầm non lớn lên ở Nam Hồng hôm nay đều mang trong mình một phần "ký ức hoa lửa" của liệt sĩ Nguyễn Văn Đương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON NAM HỒNG VÀ LỜI THỀ HÓA ĐÁ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa