Cựu chiến binh

Người con Nùng Cháo và chuyến xe cảm tử

Người con Nùng Cháo và chuyến xe cảm tử

Tuyên Quang15/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị rực lửa dưới sức tàn phá của hàng nghìn tấn bom đạn Mỹ. Tại cao điểm 105, một đại đội bộ binh của ta đang bị bao vây cô lập. Lương thực cạn kiệt, đạn dược sắp hết, mạng sống của hàng trăm chiến sĩ chỉ còn tính bằng giờ.

Lù Sen Chấn, một chàng trai người dân tộc Nùng Cháo đến từ vùng núi Cao Bằng, lúc bấy giờ là chiến sĩ lái xe vận tải thuộc phân đội hậu cần. Anh nhận nhiệm vụ khẩn cấp: Lái chiếc xe tải chở đầy nhu yếu phẩm và đạn dược vượt qua "tọa độ chết" dài 5 cây số đang bị pháo binh địch cày xới liên tục để tiếp viện cho cao điểm.

Đêm đó, trời tối như mực. Để tránh bị máy bay địch phát hiện, Chấn phải tắt hoàn toàn đèn pha, chỉ nhìn đường bằng ánh chớp của những quả bom nổ chậm phía xa. Khi xe đi được nửa chặng đường, một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống ngay trước mặt. Mảnh bom găm rách lốp xe, kính chắn gió vỡ vụn, một mảnh kim loại sắc nhọn găm thẳng vào bắp tay phải của Chấn, máu chảy đầm đìa.

Cơn đau ập đến tê dại, nhưng cái chết cận kề của đồng đội ở tiền tuyến không cho phép anh dừng lại. Chấn xé vội vạt áo, dùng răng và tay trái tự băng chặt vết thương. Anh hét lớn giữa tiếng gầm rú của máy bay: "Còn người, còn xe, còn hàng!".

Bằng sự kiên cường và tay lái quả cảm, Chấn dùng một tay giữ chặt vô lăng, chân đạp ga, điều khiển chiếc xe loạng choạng vượt qua những hố bom sâu hoắm.

Gần rạng sáng, chiếc xe bốc khói nghi ngút, lốp trước rách tả tơi cuối cùng cũng lao vào hang đá của căn cứ an toàn. Đồng đội òa khóc khi thấy Chấn ngất lịm trên vô lăng, tay vẫn ghì chặt cần số, còn thùng xe phía sau nguyên vẹn đạn dược và gạo sấy. Chuyến xe cảm tử của Lù Sen Chấn năm ấy đã cứu sống cả một đại đội, trở thành huyền thoại về lòng quả cảm của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn