NGƯỜI CON Ở LẠI BÊN DÒNG VU GIA
NGƯỜI CON Ở LẠI BÊN DÒNG VU GIA
Minh Tân, Nam Sách, Hải Dương – vùng quê ven sông hiền hòa, nơi những mùa lúa nối tiếp nhau qua năm tháng chiến tranh. Ở đó, Nguyễn Xuân Hưng lớn lên giữa tiếng gà gáy sáng, giữa nhịp sống chậm rãi của làng quê Bắc Bộ. Khi đất nước bước vào những năm tháng ác liệt nhất, sự bình yên ấy dần trở thành điều xa xỉ.
Tháng 2 năm 1965, Hưng nhập ngũ. Ngày ra đi, anh khoác ba lô cũ, bước qua cổng làng mà không ngoái đầu lại. Không phải vì không lưu luyến, mà vì anh hiểu: phía trước là con đường không cho phép chần chừ. Mẹ anh đứng lặng, tay nắm chặt vạt áo nâu, dõi theo bóng con khuất dần, như bao bà mẹ khác đã quen tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về.
Từ miền quê Hải Dương, Hưng hành quân vào miền Trung, trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng. Những cánh rừng, dãy núi, con sông nơi đây hoàn toàn xa lạ với người lính trẻ. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, anh đã quen với nắng gió Quảng Nam, quen với những đêm phục kích, những ngày bám dân, giữ đất.
Hưng là một chiến sĩ trực tiếp chiến đấu. Anh không có cấp bậc cao, không giữ chức vụ chỉ huy, nhưng trong đội hình, anh luôn là người xông xáo. Khi hành quân, anh thường nhận phần việc nặng. Khi chiến đấu, anh bám sát mục tiêu, không rời vị trí dù bom đạn dội xuống dữ dội.
Năm 1968, chiến sự tại Đại Quang, huyện Đại Lộc, Quảng Nam trở nên vô cùng ác liệt. Đây là vùng giáp ranh quan trọng, địch thường xuyên tổ chức càn quét, hòng kiểm soát địa bàn. Đơn vị của Hưng được giao nhiệm vụ giữ chốt, bảo vệ tuyến hành lang chiến lược.
Trận đánh xảy ra vào một ngày mưa rừng nặng hạt. Pháo địch trút xuống như xé nát mặt đất. Giữa khói lửa mịt mù, Hưng cùng đồng đội kiên cường bám trụ. Khi hỏa lực địch dồn dập từ nhiều hướng, anh vẫn giữ vững vị trí, trực tiếp chiến đấu, yểm trợ cho đồng đội cơ động.
Trong một đợt phản kích ác liệt, Hưng trúng đạn. Anh ngã xuống bên bờ sông Vu Gia, khi trận đánh chưa kết thúc. Đồng đội kịp thời tiếp quản vị trí, giữ vững trận địa, nhưng không thể giữ anh ở lại với sự sống.
Anh hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau trận đánh, đồng đội đưa anh về an táng tại Nghĩa trang Đại Quang, huyện Đại Lộc. Ngôi mộ nhỏ nằm giữa nhiều phần mộ liệt sĩ khác – những người đã cùng anh giữ đất, giữ làng trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến.
Chiến tranh lùi xa. Đại Quang hôm nay yên bình hơn, ruộng đồng xanh mướt, dòng Vu Gia lặng lẽ trôi như chưa từng chứng kiến bom rơi đạn nổ. Nhưng dưới lớp đất ấy là máu xương của những người con từ khắp mọi miền đất nước, trong đó có Nguyễn Xuân Hưng – người con của Minh Tân, Nam Sách, Hải Dương.
Ở quê nhà, mỗi mùa giỗ liệt sĩ, nén hương được thắp lên không chỉ để tưởng nhớ một người đã khuất, mà để nhắc nhở những người đang sống rằng:
Có những người đã ở lại nơi chiến trường xa, để Tổ quốc được vẹn nguyên hình hài.



