Bài viết

NGƯỜI CON QUẢNG NGÃI VÀ MỘT THỜI HOA LỬA

Bài viết kể về Phạm Văn Đồng – người con ưu tú của quê hương Quảng Ngãi, gắn với những năm tháng đấu tranh cách mạng và bảo vệ nền độc lập của dân tộc. Qua góc nhìn của một sinh viên Trường Đại học Phạm Văn Đồng, bài viết thể hiện sự tự hào, lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước, đồng thời nhấn mạnh trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong việc tiếp nối lý tưởng, tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước.

23/08/2026Trịnh Minh Thanh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong khuôn viên trường mang tên Phạm Văn Đồng, mỗi ngày tôi vẫn đi qua những dãy hành lang quen thuộc, bước vào lớp học và gặp gỡ bạn bè. Cái tên “Phạm Văn Đồng” đối với tôi đã trở nên gần gũi đến mức đôi khi tôi chỉ đơn giản nghĩ đó là tên ngôi trường mình đang theo học. Nhưng rồi, trong một lần tìm hiểu về lịch sử quê hương, tôi mới nhận ra rằng phía sau cái tên ấy là cả một cuộc đời gắn với những năm tháng đầy gian khó của dân tộc.

Phạm Văn Đồng sinh ra trên mảnh đất Quảng Ngãi giàu truyền thống yêu nước. Có lẽ chính quê hương đầy nắng gió ấy đã nuôi dưỡng trong ông một tình yêu sâu sắc đối với đất nước và khát vọng được cống hiến cho dân tộc. Khi đất nước còn chìm trong những năm tháng chiến tranh, biết bao người trẻ đã phải lựa chọn giữa cuộc sống riêng của mình và con đường đấu tranh vì độc lập, tự do. Phạm Văn Đồng cũng đã dành tuổi trẻ của mình cho lý tưởng lớn lao ấy. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là những người thuộc thế hệ của ông cũng từng có một thời tuổi trẻ như chúng tôi hôm nay. Họ cũng có những ước mơ, gia đình và những điều riêng tư muốn gìn giữ. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã sẵn sàng đặt lợi ích của đất nước lên trên cuộc sống cá nhân. Con đường cách mạng mà Phạm Văn Đồng lựa chọn không hề bằng phẳng. Đó là hành trình của những thử thách, gian lao và sự kiên định với lý tưởng mà mình đã chọn. Những năm tháng đấu tranh của dân tộc là một “thời hoa lửa” theo đúng nghĩa. Đó là thời của bom đạn và mất mát, nhưng cũng là thời mà lòng yêu nước trong mỗi con người được thắp lên mạnh mẽ. Giữa những năm tháng ấy, có những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, có những người mẹ, người vợ âm thầm nơi hậu phương, có những thanh niên xung phong không quản ngại hiểm nguy. Và cũng có những người hoạt động cách mạng như Phạm Văn Đồng, dùng trí tuệ, bản lĩnh và lòng trung thành với Tổ quốc để góp phần vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc. Khi nghĩ về ông, tôi không chỉ nghĩ đến một nhà lãnh đạo hay một nhân vật lịch sử được ghi trong sách. Tôi nghĩ đến một người con của Quảng Ngãi đã đi từ quê hương mình để gắn cuộc đời với vận mệnh đất nước. Có lẽ, điều đặc biệt nhất đối với tôi chính là cảm giác gần gũi ấy. Quê hương mà tôi đang sống cũng từng là nơi nuôi dưỡng một con người đã dành cả tuổi trẻ và cuộc đời mình cho đất nước. Hôm nay, chúng tôi được sống trong hòa bình. Không còn phải nghe tiếng bom rơi, không phải chia xa gia đình vì chiến tranh. Những điều tưởng chừng bình thường như được đến trường, được lựa chọn nghề nghiệp, được sống bên những người thân yêu thực chất đều là thành quả được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của thế hệ đi trước. Là một sinh viên của Trường Đại học Phạm Văn Đồng, tôi càng cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Chúng tôi có thể không phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc như thế hệ cha anh, nhưng mỗi người vẫn cần có một lý tưởng sống, biết yêu quê hương, trân trọng lịch sử và cố gắng học tập để trở thành người có ích cho xã hội. Mỗi lần nhìn thấy tên trường mình, tôi lại nghĩ đến một điều: lịch sử không hề xa xôi như tôi từng nghĩ. Lịch sử có thể hiện diện ngay trong tên một ngôi trường, trong tên một con đường, trong câu chuyện về một người con của quê hương. Và từ những điều gần gũi ấy, tôi hiểu hơn về những năm tháng “hoa lửa” mà thế hệ đi trước đã đi qua.

Thời hoa lửa của họ đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của lý tưởng và trách nhiệm không nên tắt. Thế hệ chúng tôi hôm nay sẽ không sống lại chiến tranh, nhưng có thể tiếp nối tinh thần của những người đi trước bằng cách sống tốt hơn, học tập tốt hơn và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Có lẽ, đó chính là cách những ký ức của một thời hoa lửa tiếp tục sống — từ thế hệ cha anh đến những người trẻ như chúng tôi hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn