Người con quê hương Phong Châu
Người con quê hương Phong Châu
Năm 1938, tại xã Phong Châu, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, một người con dân tộc Tày là Nông Văn Việt ra đời trong một gia đình nông dân. Quê hương ông nằm giữa núi rừng Cao Bằng, nơi cuộc sống của người dân gắn với ruộng nương, bản làng và những truyền thống cách mạng đã được vun đắp qua nhiều thế hệ.
Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của Nông Văn Việt diễn ra trong một đất nước còn nhiều biến động. Cách mạng đã trở thành một phần quan trọng của đời sống xã hội. Những người thanh niên miền núi như ông sớm được chứng kiến những đổi thay của quê hương và hiểu rằng tương lai của đất nước cần có sự đóng góp của thế hệ trẻ.
Năm 16 tuổi, Nông Văn Việt đã tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Ông làm tổ trưởng thanh niên, tham gia công tác dân quân, giữ gìn trật tự trị an và tham gia phong trào bình dân học vụ. Ở tuổi còn rất trẻ, ông đã thể hiện sự năng nổ, nhiệt tình và tinh thần sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Những việc làm ấy tuy bình dị nhưng đã hình thành ở người thanh niên Nông Văn Việt một phẩm chất quan trọng: sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Ông không chỉ biết làm việc của riêng mình mà luôn hướng đến công việc chung. Chính môi trường ấy đã góp phần rèn luyện cho ông tính kỷ luật, sự chủ động và tinh thần không ngại khó.
Tháng 3/1959, Nông Văn Việt trở thành công nhân Mỏ thiếc Tĩnh Túc. Đây là một trong những khu công nghiệp khai thác và chế biến khoáng sản lớn của Cao Bằng, tập trung đông đảo công nhân, kỹ sư và người lao động.
Bước vào môi trường sản xuất mới, ông tiếp tục phát huy tinh thần thi đua. Hưởng ứng phong trào “3 tốt”, ông tích cực cải tiến kỹ thuật, tìm cách nâng cao năng suất lao động. Trong ba năm liên tiếp, ông là cá nhân điển hình của đơn vị và góp phần đưa tổ sản xuất trở thành Tổ lao động xã hội chủ nghĩa.
Có thể nói, trước khi trở thành người lính công binh, Nông Văn Việt đã được rèn luyện từ chính công việc lao động hằng ngày.
Những năm tháng ở quê hương và nhà máy đã cho ông một thói quen quý giá: gặp khó khăn thì tìm cách giải quyết, gặp công việc mới thì chịu khó học hỏi, làm việc gì cũng phải có trách nhiệm.
Sau này, khi chiến tranh đưa ông đến những nơi nguy hiểm nhất, chính phẩm chất ấy trở thành hành trang theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Người thanh niên dân tộc Tày của vùng đất Phong Châu đã bắt đầu hành trình của mình từ những việc rất bình dị. Nhưng từ những việc bình dị ấy, một người lính anh hùng đã được tôi luyện.



