NGƯỜI CON QUÊ LÚA ĐI QUA CHIẾN TRANH
Một người con quê lúa đi qua chiến tranh, mang theo bùn đất đồng bằng vào chiến trường và mang về những vết thương không nhìn thấy hết.
Chú Lâm tôi nhập ngũ khi vừa gặt xong vụ chiêm. Tay còn mùi rơm, lưng còn quen cúi. Chú nói, đi bộ đội cũng giống đi cấy, chỉ khác là đối diện với cái chết.
Cao trào đầu tiên của cuộc đời chú là ngày rời làng. Bà nội gói cho chú nắm cơm, dúi thêm nhúm đất quê.
– Mang theo cho đỡ nhớ – bà nói.
Nhúm đất ấy theo chú suốt những năm chiến tranh.
Cao trào thứ hai là những ngày ở chiến trường. Chú kể, mỗi lần bom nổ, chú lại nghĩ đến đồng lúa. Nghĩ đến mẹ cấy lúa một mình. Ý nghĩ ấy khiến chú không được phép gục.
Có lần chú bị thương, nằm trong hầm cá nhân, máu thấm đất. Chú bảo, đất ở đó khác đất quê, nhưng chú vẫn thì thầm:
– Cố lên, tao còn về cấy lúa.
Cao trào lớn nhất là ngày chú trở về. Chú sống sót, nhưng không còn nguyên vẹn. Những vết thương hành hạ chú suốt đời. Nhưng chú không than.
Chú về quê, lại ra đồng. Cái lưng còng nhanh hơn người khác. Nhưng mỗi khi đứng giữa ruộng lúa, chú bảo:
– Tao đã đi qua chiến tranh, để được đứng đây.
Giờ chú đã già. Nhúm đất quê ngày nào vẫn được gói trong khăn cũ. Với chú, chiến tranh đã qua, nhưng quê lúa thì đi theo chú suốt một đời.



