Cựu chiến binh

NGƯỜI CÒN SỐNG ĐỂ KỂ LẠI CHO MAI SAU

Có những người lính không trở về, và có những người trở về để làm một việc duy nhất: kể lại. Ông Đặng Văn Duy hiểu rất rõ lý do mình còn sống.

Hưng Yên16/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 96, ông Đặng Văn Duy thường nói: “Tôi sống đến hôm nay chắc là để kể lại.”
Ông không nói câu ấy với vẻ tự hào, mà với một sự bình thản đã được tôi luyện qua cả đời người.

Ông hiểu rằng, nếu những người như ông không kể, chiến tranh sẽ dần trở thành những dòng chữ khô khan trong sách. Những mất mát sẽ bị rút gọn thành con số. Những con người bằng xương bằng thịt sẽ chỉ còn là khái niệm.

Ông kể không phải để nhắc công lao, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng sinh mạng, bằng cả những năm tháng không thể lấy lại.

Mỗi lần có người trẻ đến hỏi chuyện, ông kể rất chậm. Không thêm thắt, không kịch tính. Ông để cho sự thật tự lên tiếng. Và chính sự thật ấy, giản dị nhưng nặng nề, khiến người nghe phải lặng đi.

Ông không mong được nhớ đến như một anh hùng. Ông chỉ mong những câu chuyện của mình giúp người khác sống có trách nhiệm hơn với hiện tại, và biết cúi đầu trước quá khứ.

Người còn sống – với ông – không phải là người may mắn hơn, mà là người mang theo trách nhiệm lớn hơn. Trách nhiệm kể lại, giữ lại, và truyền lại.

Và chừng nào còn có người lắng nghe, ông vẫn sẽ kể, bằng giọng trầm lặng, cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CÒN SỐNG ĐỂ KỂ LẠI CHO MAI SAU | Câu chuyện thời hoa lửa