Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người còn sống mang theo ký ức

Nghệ An06/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ.

Những dãy núi nơi biên giới ngày nào đã phủ một màu xanh của cây rừng. Tiếng súng đã im từ lâu, những giao thông hào dần bị thời gian xóa mờ. Cuộc sống đã trở lại bình yên trên khắp những bản làng nơi địa đầu Tổ quốc.

Nhưng có một điều mà thời gian không thể xóa nhòa.

Đó là ký ức của những người đã từng cầm súng.

Ông Hoàng Thái là một trong những người như thế.

Mỗi lần nhắc đến cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, ông không cần nhìn vào bất kỳ cuốn sổ hay tài liệu nào. Mọi hình ảnh dường như vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ.

Ông nhớ những ngày đầu đơn vị nhận nhiệm vụ lên biên giới.

Ông nhớ những trận đánh diễn ra bất ngờ và quyết liệt.

Ông nhớ từng người đồng đội đã cùng mình bước vào cuộc chiến.

Và trên hết, ông nhớ người thân của mình – liệt sĩ Hoàng Sơn.

Có những câu chuyện, ông kể rất rành mạch.

Có những đoạn, ông dừng lại rất lâu.

Không phải vì quên.

Mà bởi mỗi lần nhắc đến là mỗi lần ký ức cũ lại hiện về.

Ông kể về Hoàng Sơn bằng sự tự hào của một người thân.

Một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh.

Một người lính được đơn vị giao mang khẩu trung liên vì có đủ sức khỏe và bản lĩnh để đảm nhận nhiệm vụ nặng nề.

Rồi ông kể đến trận đánh.

Đó là trận đánh mà Hoàng Sơn bị thương ở chân, không còn khả năng rút lui.

Sau đó, ông rơi vào tay quân đối phương.

Mỗi lần kể đến đây, giọng ông chùng xuống.

Nỗi đau ấy không hề mất đi theo năm tháng.

Nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong lòng người còn sống.

Người ta thường nghĩ rằng chiến tranh kết thúc là mọi đau thương cũng khép lại.

Nhưng với những người cựu chiến binh, chiến tranh vẫn còn hiện diện trong ký ức.

Đó là ký ức về những người đồng đội không trở về.

Là những khuôn mặt đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Là những lần điểm danh đơn vị sau trận đánh, có những cái tên không còn ai đáp lại.

Ông Hoàng Thái từng trải qua chiến tranh chống Mỹ.

Ông cũng chứng kiến cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Hai cuộc chiến khác nhau, hai chiến trường khác nhau, nhưng đều để lại trong ông những ký ức không thể nào quên.

Có những đêm, chỉ cần nhắc đến tên một người đồng đội, bao nhiêu hình ảnh cũ lại hiện về.

Có những câu chuyện, ông đã kể cho con cháu nghe nhiều lần.

Không phải để khơi lại nỗi đau.

Mà để những người sinh ra trong hòa bình hiểu rằng, sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người.

Ông hiểu rằng mình là một trong số ít những người còn có thể kể lại những điều đã chứng kiến.

Nếu những người còn sống không kể, rồi sẽ đến một ngày, những ký ức ấy chỉ còn lại vài dòng ngắn ngủi trong sách sử.

Trong khi đó, mỗi người đã ngã xuống đều xứng đáng được nhớ đến bằng tên tuổi, bằng câu chuyện và bằng sự hy sinh của chính họ.

Vì thế, ông kể.

Ông kể về Hoàng Sơn.

Ông kể về những người con của quê hương Yên Thành đã nằm lại nơi biên cương.

Ông kể về những trận đánh mà ông từng đi qua.

Mỗi lời kể đều mộc mạc.

Không có những câu chữ hoa mỹ.

Không có sự tô vẽ.

Chỉ là ký ức của một người lính già, được cất giữ suốt gần năm mươi năm.

Lắng nghe ông kể, người ta hiểu rằng người hy sinh đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Nhưng người còn sống cũng mang theo một phần của cuộc chiến suốt quãng đời còn lại.

Họ mang theo ký ức.

Mang theo nỗi nhớ.

Mang theo trách nhiệm kể lại cho thế hệ sau biết rằng đã từng có một lớp người bình dị, sẵn sàng đi đến nơi gian khó nhất để bảo vệ biên cương của Tổ quốc.

Có lẽ đó cũng là ý nghĩa lớn nhất trong những câu chuyện của ông Hoàng Thái.

Không chỉ để tưởng nhớ liệt sĩ Hoàng Sơn.

Mà còn để gìn giữ ký ức về một thế hệ đã viết nên lịch sử bằng chính tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của mình.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người còn sống mang theo ký ức | Câu chuyện thời hoa lửa