Người con Tây Đô và khúc tráng ca bên dòng Thạch Hãn
Sinh năm 1950 tại vùng đất địa linh nhân kiệt thôn Quan Nhân, xã Vĩnh Quang (nay thuộc xã Tây Đô), chàng thanh niên Bùi Đức Long lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Mang theo bầu máu nóng của tuổi trẻ và lòng yêu nước nồng nàn, năm 1976, ông chính thức khoác lên mình màu áo xanh bồng súng lên đường nhập ngũ, vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Pháo binh – "Voi chiến" của quân đội ta.
Người con Tây Đô và khúc tráng ca bên dòng Thạch Hãn
Mỗi lần nhìn vào vết thương hằn sâu trên bả vai trái mỗi khi trái gió trở trời, ký ức của ông Bùi Đức Long lại vẹn nguyên như mới hôm qua. Sinh năm 1950 tại vùng đất địa linh nhân kiệt thôn Quan Nhân, xã Vĩnh Quang (nay thuộc xã Tây Đô), chàng thanh niên Bùi Đức Long lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Mang theo bầu máu nóng của tuổi trẻ và lòng yêu nước nồng nàn, năm 1976, ông chính thức khoác lên mình màu áo xanh bồng súng lên đường nhập ngũ, vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Pháo binh – "Voi chiến" của quân đội ta.
Chiến trường Khe Sanh – Quảng Trị những năm tháng ấy là một "vùng đất lửa" đúng nghĩa. Bầu trời lúc nào cũng đặc quánh khói bom, mặt đất rên xiết dưới những trận mưa bom bão đạn của đế quốc Mỹ. Đơn vị pháo binh của ông Long có nhiệm vụ chốt giữ và dội bão lửa vào các căn cứ địch để bảo vệ tuyến đường huyết mạch. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng chí, đồng đội chính là thứ ánh sáng thiêng liêng nhất, sưởi ấm những đêm đông lạnh giá nơi đại ngàn Trường Sơn.
Kỷ niệm khắc sâu nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông xảy ra vào một ngày mùa khô bỏng rát. Hôm đó, trận địa pháo của đơn vị bị máy bay địch phát hiện. Tiếng gầm rú xé toạc bầu trời, liên tiếp những loạt bom tọa độ và pháo bầy dội xuống nát vụn cả một vùng đồi. Khói bụi mù mịt, đất đá bắn tung tóe. Trong làn mưa đạn rát mặt, tiếng pháo thủ gầm lên, tiếng nổ xé lòng. Đột ngột, một quả bom bi nổ loang ngay sát công sự bên cạnh. Ông Long nghe tiếng thét thất thanh của đồng đội – chiến sĩ trẻ tên Thành, người cùng tiểu đội đang bị mảnh bom găm vào chân, nằm kẹt cứng dưới đống đất đá sụp đổ, hoàn toàn trống trải trước làn đạn súng máy trực thăng Mỹ đang quét xuống.
Không một giây chần chừ, chẳng kịp nghĩ đến an nguy của bản thân, ông Long bật dậy khỏi công sự của mình. Bất chấp tiếng đạn rít xé gió ngay bên tai, ông lao mình băng qua khoảng đất trống đầy khói lửa. "Long! Nằm xuống!" – tiếng đại đội trưởng hét lớn trong máy thông tin, nhưng tâm trí ông Long lúc đó chỉ có một mục tiêu duy nhất: Phải cứu bằng được đồng đội. Ông tiếp cận được Thành đúng lúc một loạt đạn súng máy quét qua, cày nát mặt đất ngay sau gót chân. Bằng sức mạnh phi thường của một người lính trong khoảnh khắc sinh tử, ông Long một tay dùng xẻng công binh gạt phăng đất đá, một tay xốc Thành lên vai. Đúng lúc ông quay người che chắn cho đồng đội để rút về hầm trú ẩn, một mảnh đạn pháo găm thẳng vào vai và lưng ông. Máu nhuộm đỏ áo, nhưng ông vẫn cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy mạnh Thành vào cửa hầm an toàn trước khi khuỵu xuống.
Chiến dịch kết thúc, ông Long may mắn sống sót nhưng mang trên mình vết thương nặng, trở thành thương binh hạng 3/4. Trở về với đời thường tại quê hương Tây Đô thanh bình, người cựu chiến binh pháo binh năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Những vết sẹo thời gian trên thân thể ông không chỉ là chứng tích của một giai đoạn gian khổ, mà là minh chứng hùng hồn cho tinh thần xả thân vì đồng đội, vì Tổ quốc. Câu chuyện của ông chính là một mảnh ghép bằng vàng trong "Câu chuyện thời hoa lửa", thắp lên ngọn lửa truyền thống cách mạng, lòng quả cảm cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau bước tiếp.


