NGƯỜI CON THÁI BÌNH TRỞ VỀ TỪ TRƯỜNG SƠN
Sau nhiều năm bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn, một người lính quê Thái Bình trở về với quê hương, mang theo ký ức chiến tranh không thể xóa nhòa và hành trình làm lại cuộc đời sau bom đạn.
Tôi trở về từ Trường Sơn vào một buổi chiều mùa thu.
Làng vẫn thế. Nhưng tôi đã khác.
Ngày nhập ngũ, tôi mới hai mươi. Rời cánh đồng quê, tôi vào Trường Sơn với balô nhẹ, nhưng trái tim nặng. Trường Sơn dạy tôi biết thế nào là ranh giới giữa sống và chết.
Cao trào đầu tiên là những chuyến mở đường dưới bom. Ban ngày tránh máy bay. Ban đêm san lấp hố bom. Có khi vừa lấp xong thì bom lại rơi. Đường Trường Sơn được mở bằng mồ hôi, máu và mạng người.
Có lần đơn vị tôi bị B52 đánh trúng. Đất đá vùi kín. Tôi bị chấn thương nặng. Tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm giữa rừng, bên cạnh là ba đồng đội đã không còn.
Tôi sống. Nhưng từ đó, mỗi tiếng nổ đều làm tim tôi thắt lại.
Cao trào lớn nhất là ngày nhận tin hòa bình. Không ai nhảy cẫng lên. Chúng tôi nhìn nhau, lặng đi. Nhiều người bật khóc. Không phải vì vui, mà vì những người không kịp trở về.
Ngày về quê, tôi bước trên con đường làng mà thấy lạ lẫm. Cha đã mất. Mẹ già hơn tôi tưởng. Tôi đứng trước nhà, không dám bước vào ngay.
Sau chiến tranh, tôi tập sống lại như một người nông dân. Cày ruộng. Gặt lúa. Nhưng chiến tranh không rời tôi. Nó theo tôi trong giấc ngủ, trong những cơn đau trái gió trở trời.
Có người hỏi: “Anh có hối hận vì đi bộ đội không?”
Tôi trả lời: “Không. Nhưng nếu được chọn, tôi chỉ mong không ai phải đi qua Trường Sơn nữa.”
Tôi trở về. Nhưng một phần tôi đã ở lại Trường Sơn – nơi tuổi trẻ tôi nằm lại cùng rừng núi.



