NGƯỜI CON THÁI NGUYÊN: “CHÀNG LIÊN LẠC GIỮ ĐƯỜNG DÂY GIỮA LỬA ĐẠN”
Ở vùng núi Võ Nhai, Thái Nguyên, có một chàng trai tên Hoàng Minh Thực, 17 tuổi đã đi theo du kích. Công việc của Thực là giữ đường dây thông tin cho cả huyện – tuyến dây mà nếu đứt, các đơn vị trong rừng sẽ mất liên lạc, nhiệm vụ phá sản. Những năm 1949–1951, thực dân Pháp thường xuyên cho quân càn quét, đốt làng, cắt dây liên lạc để cô lập căn cứ.
Thực ban ngày ẩn trong nương ngô, đêm men theo sườn đồi kiểm tra từng đoạn dây. Nhiều hôm mưa rừng xối xả, sấm chớp giật sáng cả trời, Thực vẫn kiên trì lần từng mét dây qua rễ cây, qua bùn lầy, qua suối lạnh. Có những đêm cậu vừa nối xong một đoạn dây thì từ xa vang lên tiếng súng. Lính Pháp truy kích gắt gao, tiếng chó săn sủa vang rừng. Thực phải nằm im dưới vũng nước bùn gần một giờ, thở cũng không dám mạnh.
Tháng 11/1950, khi chiến dịch Trung Du mở màn, tuyến dây trở thành huyết mạch sống. Một buổi trưa, pháo địch bắn trúng cột dây chính, thông tin bị cắt toàn tuyến. Thực không đợi lệnh, lao ngay đến hiện trường. Đường bị quân địch chiếm, Thực phải vòng qua triền núi, vượt khe sâu, men mép đá sắc. Đến nơi, Thực vừa nối xong mối dây thứ ba thì địch phát hiện, bắn liên hồi. Mảnh đạn xé vào vai, máu ướt áo, nhưng Thực cắn răng, buộc thật chặt mối cuối cùng rồi lao xuống sườn đồi.
Tín hiệu thông tin trở lại đúng lúc lệnh tiến công được truyền đi. Chiến dịch thành công, đơn vị báo cáo: “Tuyến dây tồn tại nhờ sự kiên cường của một cậu bé 17 tuổi”.
Thực chỉ cười: “Dây thông tin mà đứt, lòng dân cũng đau”.



