NGƯỜI CON THÔN AN LIÊM RA MẶT TRẬN
Thôn An Liêm những năm 1960 vẫn là một làng quê thuần nông điển hình của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Những con đường đất nhỏ len giữa ruộng lúa, mái nhà tranh thấp thoáng sau lũy tre, tiếng gà gáy hòa trong nhịp sống yên bình của miền quê lúa. Nhưng chiến tranh đã làm thay đổi tất cả. Từ nơi đây, nhiều người con đã rời làng, mang theo tuổi trẻ và ước mơ để bước ra mặt trận. Nguyễn Xuân Liêm là một trong số những người con như thế.
Sinh ra trong một gia đình nông dân ở thôn An Liêm, xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình (nay là xã Tiên Hưng, tỉnh Hưng Yên), Nguyễn Xuân Liêm lớn lên trong sự đùm bọc của làng quê, nơi tình làng nghĩa xóm gắn bó như ruột thịt. Tuổi thơ của ông gắn với cánh đồng, với những buổi theo cha ra ruộng, theo mẹ gánh lúa về sân. Nhưng cùng với đó, chiến tranh cũng sớm in dấu trong tâm trí cậu bé quê lúa.
Những năm chống Mỹ leo thang, thôn An Liêm không còn chỉ là nơi yên bình của tiếng sáo diều mỗi buổi chiều. Đó là nơi tiễn đưa thanh niên lên đường nhập ngũ, là nơi nhận những tờ giấy báo tử khiến cả làng lặng đi trong nước mắt. Những buổi họp dân, những đêm nghe đài phát thanh báo tin chiến sự, tất cả đã nuôi dưỡng trong Nguyễn Xuân Liêm ý thức rõ ràng về trách nhiệm của một người con với quê hương, đất nước.
Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Nguyễn Xuân Liêm quyết định nhập ngũ. Ngày ông rời thôn An Liêm ra đi, không có lễ tiễn đưa rình rang. Chỉ là buổi sáng sớm, mẹ gói cho con nắm cơm, cha lặng lẽ dặn dò vài câu ngắn gọn. Người thanh niên trẻ bước qua cổng làng với chiếc ba lô trên vai, mang theo hình ảnh quê hương như một phần máu thịt.
Đối với Nguyễn Xuân Liêm, ra mặt trận không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà là lựa chọn được hun đúc từ chính những mất mát mà quê hương đã trải qua. Ông hiểu rằng, để thôn An Liêm được yên bình, để những cánh đồng lúa không còn bị bom đạn cày xới, thì phải có những người sẵn sàng đứng ở tuyến đầu.
Những ngày đầu trong quân ngũ, người lính trẻ quê lúa phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Từ môi trường sinh hoạt quen thuộc của làng quê, ông bước vào đời sống kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội. Huấn luyện gian khổ, hành quân dài ngày, thiếu thốn đủ bề – tất cả đều là thử thách lớn. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Xuân Liêm càng thấm thía giá trị của hai chữ “đồng đội”.
Trên chiến trường, mỗi người lính không còn là cá nhân riêng lẻ, mà là một phần của tập thể. Ông học cách chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, học cách che chắn cho nhau trước làn bom đạn. Những người lính đến từ khắp mọi miền đất nước, nhưng họ có chung một điểm: đều mang trong tim hình ảnh quê hương mình đang chờ đợi ngày hòa bình.
Với Nguyễn Xuân Liêm, hình ảnh thôn An Liêm luôn hiện hữu trong những lúc khó khăn nhất. Mỗi khi mệt mỏi, ông lại nhớ đến cánh đồng lúa chín, nhớ đến dáng mẹ tảo tần, nhớ đến con đường làng rợp bóng tre. Chính những ký ức ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông vượt qua những chặng đường hành quân gian nan.
Năm 1972, khi được điều động sang Binh chủng Tăng thiết giáp, Nguyễn Xuân Liêm hiểu rằng, con đường binh nghiệp của mình bước sang một giai đoạn mới. Trở thành lính xe tăng không chỉ đòi hỏi thể lực, kỹ thuật mà còn yêu cầu bản lĩnh và tinh thần thép. Ông miệt mài học tập, rèn luyện để làm chủ vũ khí mới, sẵn sàng cho những nhiệm vụ khó khăn hơn.
Trên chiến trường miền Đông Nam Bộ, Nguyễn Xuân Liêm – người con thôn An Liêm – đã thực sự trưởng thành. Ông không còn là chàng trai trẻ rời làng năm nào, mà là một người lính dày dạn trận mạc, từng trải qua nhiều lần sinh tử. Trận đánh thị xã Phước Long đầu năm 1975 là một trong những dấu mốc quan trọng nhất trong cuộc đời ông.
Khi chỉ còn lại một xe tăng 363 tiếp tục mũi tiến công, Nguyễn Xuân Liêm đã đưa ra quyết định táo bạo, bất chấp hiểm nguy. Quyết định ấy không chỉ xuất phát từ tinh thần trách nhiệm của người chỉ huy, mà còn từ ý thức sâu sắc rằng sau lưng mình là cả quê hương, là những người dân đang mong chờ ngày giải phóng.
Chiến thắng Phước Long vang dội không chỉ trên bản đồ quân sự, mà còn vang vọng trong trái tim những người lính. Với Nguyễn Xuân Liêm, đó là khoảnh khắc ông cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của việc rời thôn An Liêm ra mặt trận: để góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Xuân Liêm tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến năm 1987. Khi trở về quê hương, ông trở lại với ruộng đồng, với nhịp sống bình dị của làng quê. Nhưng người con thôn An Liêm năm xưa nay đã mang theo trong mình một hành trang đặc biệt – đó là ký ức chiến tranh và trách nhiệm truyền lại những giá trị ấy cho thế hệ sau.
Tại xã Tiên Hưng hôm nay, Nguyễn Xuân Liêm được bà con kính trọng không chỉ vì danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, mà còn vì lối sống giản dị, khiêm nhường. Ông thường nói rằng, chiến công không thuộc về riêng ai, mà là của cả dân tộc, của những làng quê như An Liêm đã âm thầm hy sinh cho Tổ quốc.
Câu chuyện người con thôn An Liêm ra mặt trận vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ người Việt Nam. Một thế hệ đã rời làng quê, rời mái nhà tranh, mang theo tình yêu quê hương để viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.



