Bài viết

NGƯỜI CON THỨ 10 CỦA GIA ĐÌNH ÔNG TƯ CÂN

Gia Lai08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON THỨ 10 CỦA GIA ĐÌNH ÔNG TƯ CÂN
Gió có khi thổi qua con đường mang tên Huỳnh Văn
Đảnh ở Tân Trụ, lá me non rơi nhẹ trên vai những em học
sinh bước đến trường cùng tên, tôi mới chợt nhận ra:
những người hy sinh không bao giờ biến mất, họ hóa
thành những điều bình dị nhất, đi cùng đời sống hàng ngày
của người dân mà họ một thời đã đổ máu để bảo vệ. Câu
chuyện về người con thứ mười của gia đình ông Tư Cân,
từ một đứa trẻ đi ở đợ tuổi 9 đến trở thành Anh hùng lực
lượng vũ trang nhân dân giải phóng, không phải là một hình tượng lịch sử xa lạ
trên trang sách, mà là một trái tim vẫn còn đập, vẫn thắp lửa cho mỗi lần chúng ta
nhớ về những giá trị giản dị mà vĩ đại của thế hệ cha anh.
Mỗi khi đọc những trang lịch sử về Long An (nay Tây Ninh) trong kháng
chiến chống Mỹ, tôi luôn dừng lại lâu ở đoạn kể về Huỳnh Văn Đảnh, người nhà
thiện xạ của xã Đức Tân (nay Xã Vàm Cỏ, Tỉnh Tây Ninh), bởi câu chuyện bắt
đầu của anh quá đỗi quen thuộc với bao người con miền Nam nghèo khổ những
năm đất nước chia cắt. Là con thứ mười trong gia đình khó khăn, lên 9 tuổi phải
rời nhà đi ở đợ, chưa đầy một thập kỷ sau, cậu bé từng phải chịu cảnh bạc đũi bạc
muỗng của nhà người ta đã giác ngộ cách mạng, cầm súng đứng lên chống lại cả
một bộ máy áp bức hà khắc của chế độ Ngô Đình Diệm. Tôi từng tự hỏi, điều gì
đã thôi thúc một cậu bé 16 tuổi dám dấn thân vào con đường đầy chết chóc của
cách mạng? Rồi khi đọc lại đoạn nhớ của một cụ già ở Đức Tân kể lại rằng lúc
2
nhỏ, đồng chí Đảnh hay ngồi sau bến sông nghe cán bộ tuyên truyền về ngày miền
Nam tự do, người dân không còn phải đi ở đợ, không còn bị chia cắt gia đình, tôi
mới hiểu: anh đã chiến đấu cho chính cuộc đời mà anh chưa bao giờ được có, cho
những đứa trẻ khác sau này không phải chịu cảnh như anh, phải rời nhà từ tuổi
còn cần vòng tay cha mẹ.
Thiên tài bắn súng trăm phát trăm trúng, cái danh “nhà thiện xạ” của Huỳnh
Văn Đảnh không phải là tài năng bẩm sinh mà đến từ sự chăm chỉ luyện tập, từ
lòng căm thù giặc sục sôi trong mỗi lần nhìn chúng tàn phá làng xóm. Không thể
quên trận chiến năm 1963, khi chỉ có hai du kích còn lại ở làng, đối mặt với cả
một cánh quân địch càn vào, anh và đồng đội đã cơ động suốt buổi, bắn 75 viên
đạn hạ 78 tên địch, có một viên đạn xuyên qua hai tên lính ngụy, khiến bọn chúng
hoảng sợ phải rút chạy. Hình ảnh đó không phải là một câu chuyện thần thoại, mà
là sự gan dạ phi thường của một người chiến sĩ đã coi làng xóm, đồng bào là nhà,
là máu thịt để bảo vệ. Còn đáng kính hơn cả, Huỳnh Văn Đảnh không chỉ là một
chiến sĩ giỏi bắn, mà là một người cán bộ luôn sâu sát với nhân dân, hiểu rằng
chiến thắng không chỉ đến từ súng đạn mà còn từ sức mạnh của quần chúng. Ngay
đêm sau khi địch đốt 90 ngôi nhà của dân trong cuộc càn xúc dân năm 1962, anh
đã cùng chi bộ phát động mọi người cùng dựng lại nhà, xây rào làng chiến đấu,
khiến âm mưu tàn phá của kẻ thù tan thành mây khói. Anh biết rằng, nếu người
dân mất nhà cửa, mất niềm tin, thì chiến đấu cũng không còn ý nghĩa. Đó chính
là vẻ đẹp của những người cán bộ cách mạng miền Nam: họ không bao giờ đứng
trên nhân dân, mà sống
cùng, chia ngọt sẻ bùi cùng nhân dân trong mọi hoàn cảnh.
Trận vây hãm đồn Triêm Đức 20 ngày đêm là một minh chứng khác cho
tài năng chỉ huy và lòng kiên định của Huỳnh Văn Đảnh. Khi địch dùng pháo
105mm bắn liên tục vào trận địa của ta, anh không hề nao núng mà đổi cách đánh,
vây lấn sát hàng rào, vừa tránh được hỏa lực mạnh của địch, vừa tăng cường sức
ép. Từ khoảng cách 300 mét, anh bắn chết tên lính gác, rồi hai phát nữa hạ hai tên
chỉ huy dám ra nhặt xác, khiến bọn địch sợ hãi không dám ngẩng đầu. Khi đồn
3
địch phải bỏ chạy, người dân nổi dậy phá ấp chiến lược, thành lập chính quyền
cách mạng, đó chính là phần thưởng cao quý nhất cho những ngày đêm anh không
ngủ, không nghỉ để bảo vệ mảnh đất quê hương. Anh không bao giờ nghĩ đến
danh hiệu cho mình, chỉ nghĩ đến việc làm sao để đồng bào sớm được sống trong
hòa bình, tự do. Ngày 13 tháng 5 năm 1971, khi anh hy sinh, không chỉ đồng đội
mà cả làng Đức Tân đều thương tiếc như mất đi một người thân ruột thịt, bởi ai
cũng biết, người cán bộ gương mẫu đó đã dành trọn cả cuộc đời mình cho họ.
Ngày nay, khi bước trên con đường Huỳnh Văn Đảnh, nhìn những em học
sinh cười đùa bước vào trường tiểu học cùng tên, tôi biết rằng anh đã ở lại, không
phải như một huy chương gắn trên tường, mà như một phần của cuộc sống bình
yên mà anh đã hy sinh để có được. Người con thứ mười của gia đình nhà nghèo,
đứa trẻ đi ở đợ tuổi 9, đã trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm, sự tận tụy
và tình yêu với quê hương. Câu chuyện của anh nhắc nhở chúng ta rằng, bình yên
của ngày hôm nay không phải là có sẵn, mà là từ máu và nước mắt của những
người như Huỳnh Văn Đảnh, những người bình dị mà vĩ đại đã đặt lợi ích của dân
tộc lên trên hết. Nếu có cơ hội đến Tân Trụ, hãy dừng lại một chút trên con đường
mang tên anh, nghe gió kể câu chuyện của người nhà thiện xạ đã mãi ở lại với
mảnh đất quê hương mình yêu. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về những tấm gương
anh hùng khác của tỉnh Long An trong kháng chiến chống Mỹ, tôi có thể cùng
bạn khám phá thêm những câu chuyện tương tự, cũng đầy lòng dũng cảm và tình
yêu nước như Huỳnh Văn Đảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn