Người Con Trai Canh Kho Hàng Giữa Mưa Bom
Hoàng Văn Phúc gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Nhờ sức khỏe tốt và tính cẩn trọng, ông được phân công nhiệm vụ canh giữ kho lương thực và vật tư tại một điểm tập kết quan trọng ở vùng giáp biên.
Kho hàng được dựng bằng gỗ, lợp mái tôn, ngụy trang dưới tán rừng rậm. Ban ngày, ông cùng đồng đội kiểm tra bao gạo, thùng đạn, sắp xếp hàng hóa khoa học để khi cần có thể vận chuyển nhanh nhất. Ban đêm, họ thay nhau trực gác. Chỉ cần nghe tiếng động lạ trong rừng cũng phải lập tức cảnh giác.
Có những đêm máy bay địch bay qua, tiếng bom nổ rung chuyển cả sườn núi. Mái kho rung lên bần bật, bụi đất rơi xuống vai áo. Sau mỗi đợt oanh tạc, ông lại cùng đồng đội kiểm tra từng bao gạo xem có bị cháy xém hay ướt mưa không. “Hàng còn nguyên là chúng tôi mừng hơn cả việc mình an toàn,” ông từng nói.
Nhiều lần, kho suýt bị phát hiện. Để đánh lạc hướng, đơn vị phải chuyển bớt hàng hóa vào sâu trong rừng, chia nhỏ từng điểm cất giữ. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi nếu kho bị phá hủy, tuyến vận chuyển phía trước sẽ thiếu tiếp tế.
Sau chiến tranh, trở về quê hương, ông Phúc sống giản dị với nghề làm nông. Mỗi khi kể chuyện cho con cháu, ông không nhắc nhiều đến hiểm nguy mà chỉ nhấn mạnh tinh thần trách nhiệm: “Giữ một bao gạo cũng là giữ một phần chiến thắng.”


