NGƯỜI CON TRAI CỦA HÀ NỘI VÀ NHỮNG NGÀY ĐIỆN BIÊN
Điện Biên Phủ là nơi ghi dấu nhiều con người trẻ tuổi.
Một trong những người lính ấy là Trần Can.
Ông sinh năm 1928 tại Nghệ An.
Trần Can nhập ngũ và trải qua nhiều trận chiến trước khi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ.
Tại Điện Biên, ông là Đại đội trưởng Đại đội 366, Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209.
Đối với một người chỉ huy trẻ, trách nhiệm trên chiến trường là rất lớn.
Không chỉ phải biết chiến đấu, người đại đội trưởng còn phải giữ tinh thần cho chiến sĩ.
Mỗi quyết định có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Trong trận đánh cứ điểm Him Lam ngày 13/3/1954, Trần Can cùng đơn vị tham gia tiến công.
Sau khi trận đánh giành thắng lợi, ông tiếp tục chỉ huy bộ đội chiến đấu ở nhiều vị trí khác.
Trong một trận đánh tại đồi A1, Trần Can tiếp tục dẫn đầu đơn vị.
Ông bị thương nhưng vẫn chỉ huy chiến đấu.
Sau đó, ông hy sinh.
Trần Can được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi ông trở thành một phần ký ức của Điện Biên.
Nếu đứng trên đồi A1 hôm nay, người ta có thể nhìn thấy thành phố Điện Biên Phủ bình yên phía dưới.
Không còn chiến hào.
Không còn tiếng súng.
Không còn những người lính trẻ hành quân trong đêm.
Nhưng chính sự bình yên ấy khiến người ta càng hiểu giá trị của những hy sinh năm xưa.
Trần Can hy sinh khi mới 26 tuổi.
Tuổi 26 hôm nay có thể là lúc một người đang xây dựng sự nghiệp, lập gia đình và bắt đầu ổn định cuộc sống.
Nhưng với thế hệ Trần Can, tuổi 26 có thể là lúc họ đứng giữa chiến hào và đối diện với sự sống – cái chết.
Điều khiến câu chuyện về ông còn được kể mãi là tinh thần trách nhiệm của một người chỉ huy.
Ông không đứng sau đồng đội.
Ông đi cùng họ.
Khi nguy hiểm, ông vẫn ở phía trước.
Khi bị thương, ông vẫn nghĩ tới nhiệm vụ.
Và cuối cùng, ông nằm lại trên chiến trường.
Điện Biên hôm nay đã đổi thay.
Nhưng mỗi tấc đất nơi đây đều có thể kể về một người lính trẻ.
Trần Can là một trong những người đã để lại tuổi xuân của mình trên mảnh đất ấy.



