NGƯỜI CON TRAI TÌM LẠI CĂN HẦM
Ông Quý trở về quê và tìm lại căn hầm cũ.
Ngày trước, căn hầm nằm sau nhà.
Trẻ con thường xuống đó khi có báo động.
Nó nhỏ, tối và ẩm.
Ông từng nghĩ đó là nơi đáng sợ nhất.
Nhưng sau này, ông mới hiểu đó cũng là nơi cả gia đình từng ngồi sát bên nhau.
Mẹ ôm các con.
Cha kiểm tra cửa.
Mọi người chờ.
Một lần, ông trở lại.
Căn hầm gần như đã bị đất lấp.
Ông nhờ người dọn lại một phần.
Ông không muốn biến nó thành nơi đau buồn.
Ông chỉ muốn giữ lại dấu tích.
Cháu ông hỏi tại sao phải giữ.
Ông nói để biết hòa bình quý đến thế nào.
Cậu bé nhìn căn hầm.
Nó không thể tưởng tượng việc cả gia đình phải sống trong một không gian chật hẹp như vậy.
Ông không kể quá nhiều.
Ông chỉ nói ngày ấy mọi người mong nhất là được trở lên mặt đất và thấy ngôi nhà vẫn còn.
Bây giờ, căn hầm không còn cần thiết.
Trẻ con có thể chạy ngoài sân.
Có thể đến trường.
Có thể chơi đến tối.
Ông nói đó chính là điều những người ngày trước mong muốn.
Căn hầm sau đó được giữ lại một phần.
Không phải để khơi lại nỗi sợ.
Mà để nhắc rằng những thế hệ trước đã đi qua một thời kỳ mà bình yên không phải điều hiển nhiên.


