NGƯỜI CON TRAI VÀ CÁNH DIỀU
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ngày còn nhỏ, hai anh em thường thả diều trên cánh đồng.
Người anh khéo tay hơn.
Anh luôn làm những chiếc diều bay cao nhất.
Trước ngày lên đường, anh đưa cho em một chiếc diều.
“Giữ lấy.”
Cậu em hỏi:
“Anh không chơi nữa à?”
Anh cười:
“Sau này anh về chơi tiếp.”
Người em giữ chiếc diều.
Nhưng anh không về.
Chiếc diều được cất trong một chiếc hộp.
Nhiều năm sau, người em đã trở thành một người cha.
Một ngày, ông lấy chiếc diều cũ ra cho con xem.
Con hỏi:
“Đây là diều của ai?”
Ông đáp:
“Của bác con.”
Hai cha con ra cánh đồng.
Ông sửa lại chiếc diều.
Gió thổi.
Chiếc diều bay lên.
Ông nhìn theo thật lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, ông nhớ đến người anh.
Có lẽ ngày xưa anh cũng từng đứng ở đây.
Cũng nhìn lên bầu trời như thế.
Ông nói với con:
“Bác con thích thả diều lắm.”
Đứa trẻ cười:
“Sau này con cũng thả cùng bố.”
Ông gật đầu.
Chiếc diều tiếp tục bay.
Một món đồ từ quá khứ đã trở thành trò chơi của thế hệ mới.
Nhưng với người em, đó còn là cách để anh trai tiếp tục hiện diện trong cuộc sống.
Bầu trời vẫn rộng.
Cánh diều vẫn bay.
Và những người đã hy sinh vẫn có thể được nhớ đến bằng những hình ảnh rất đỗi bình dị của tuổi thơ.



