Bài viết

NGƯỜI CON TRAI VÀ MÙI HƯƠNG QUÊ NHÀ

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lính thường nhớ nhất mùi hương của quê nhà.

Anh từng nói với đồng đội:

“Nhà tôi mùa này chắc đang thu hoạch lúa.”

Bạn hỏi:

“Làm sao biết?”

Anh cười:

“Vì tôi nhớ mùi lúa.”

Những ký ức về quê luôn xuất hiện trong những câu chuyện của anh.

Mùi rơm.

Mùi đất sau mưa.

Mùi khói bếp.

Mùi hoa ngoài sân.

Đó là những điều rất bình thường.

Nhưng khi ở xa, chúng trở thành điều quý giá.

Anh từng viết thư:

“Bao giờ về, mẹ cho con ngửi mùi rơm ngoài sân nhé.”

Mẹ đọc thư rồi cười.

Bà không hiểu tại sao con lại nhớ những điều ấy.

Nhưng bà vẫn chờ.

Người con không trở về.

Nhiều năm sau, người em trai vẫn làm ruộng.

Mỗi mùa gặt, ông đứng giữa cánh đồng.

Mùi lúa chín bay trong gió.

Ông nhớ đến anh.

Ông nói với con:

“Ngày trước bác con rất thích mùi này.”

Đứa trẻ hỏi:

“Có gì đặc biệt đâu bố?”

Ông cười:

“Với người xa nhà, có.”

Câu chuyện ấy nhắc rằng quê hương đôi khi không nằm trong những điều lớn lao.

Quê hương có thể là một mùi hương.

Một âm thanh.

Một món ăn.

Một con đường.

Một buổi chiều.

Những điều tưởng nhỏ bé ấy lại là thứ con người nhớ nhất khi phải đi xa.

Và với nhiều người lính, chính ký ức về quê nhà đã trở thành nguồn động viên để họ vượt qua những tháng ngày khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn