BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trong chiếc hòm gỗ cũ của một người lính có một lá thư chưa từng được gửi đi. Lá thư chỉ vỏn vẹn vài trang giấy, viết cho người mẹ ở quê.
Anh kể về những ngày xa nhà, về nỗi nhớ căn bếp nhỏ và cây cau trước sân. Cuối thư, anh viết rằng khi trở về, việc đầu tiên anh muốn làm là sửa lại chiếc cổng đã nghiêng.
Nhưng lá thư chưa kịp gửi thì anh đã hy sinh.
Nhiều năm sau, một người đồng đội tìm thấy lá thư trong số kỷ vật còn lại. Ông mang nó về quê người bạn.
Người mẹ đã già.
Bà cầm lá thư, nhận ra nét chữ của con ngay lập tức.
Bà không khóc.
Bà đọc thật chậm, rồi gấp lại cẩn thận.
Người đồng đội nói:
“Cháu xin lỗi vì lá thư đến muộn.”
Bà lắc đầu.
“Muộn nhưng vẫn là thư của con tôi.”
Chiếc cổng ngày xưa vẫn còn.
Nó đã được sửa nhiều lần, nhưng người mẹ chưa bao giờ quên lời con viết.
Sau này, lá thư được con cháu gìn giữ.
Mỗi khi mở ra, họ lại thấy một người thanh niên hiện lên qua những dòng chữ giản dị: một người nhớ mẹ, nhớ nhà và mong một ngày trở về.
Có những lá thư không cần người nhận trả lời.
Chỉ cần được đọc một lần cũng đủ để một người đã đi xa được trở về trong ký ức gia đình.



