Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Con Trở Về Sau Cơn Mưa

Đây là câu chuyện về tình mẫu tử thiêng liêng trong những năm tháng chiến tranh. Dù bom đạn chia cắt, tình yêu thương và niềm tin của người mẹ vẫn luôn hướng về người con nơi chiến trường.

An Giang08/06/2026Đoàn xã Thoại Sơn (Đoàn xã Thoại Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, chiến tranh vẫn còn ác liệt tại nhiều vùng quê An Giang. Bà Năm sống một mình trong căn nhà lá nhỏ bên bờ kênh. Người con trai duy nhất của bà là Nguyễn Văn Hùng đã tham gia lực lượng cách mạng từ nhiều năm trước.

Suốt thời gian dài, bà chỉ nhận được vài mẩu tin ngắn báo rằng con vẫn bình an.

Mỗi chiều, bà thường ngồi trước hiên nhà nhìn về phía con đường đất dẫn vào xóm, hy vọng một ngày nào đó sẽ thấy bóng con trở về.

Một buổi chiều cuối mùa mưa, cơn mưa lớn kéo dài đến tận tối.

Khi bà đang chuẩn bị đóng cửa đi ngủ thì nghe có tiếng gõ cửa rất khẽ.

Mở cửa ra, bà nhìn thấy một người thanh niên gầy gò, quần áo ướt sũng đứng dưới mưa.

Trong ánh đèn dầu leo lét, bà nhận ra đó chính là người con trai mà mình đã chờ đợi suốt nhiều năm.

Ông Hùng sau này kể lại:

“Lúc đó tôi chỉ kịp gọi một tiếng má, rồi hai mẹ con ôm nhau khóc.”

Anh được đơn vị cho phép ghé thăm nhà trong một thời gian rất ngắn trước khi tiếp tục nhiệm vụ.

Đêm ấy, hai mẹ con ngồi bên ngọn đèn dầu trò chuyện đến gần sáng.

Bà Năm lấy phần gạo ngon nhất còn lại trong nhà nấu cho con một bữa cơm giản dị.

Anh Hùng kể cho mẹ nghe về đồng đội, về những ngày hành quân gian khổ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Sáng hôm sau, anh lại lên đường.

Trước khi đi, anh nắm tay mẹ và hứa:

“Ngày hòa bình, con sẽ về ở bên má thật lâu.”

May mắn thay, lời hứa ấy đã trở thành hiện thực.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, anh Hùng trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dựng cuộc sống mới cùng gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn