Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người con trung hiếu

Ông Nguyễn Hữu Thung nhập ngũ 1964 từ E 141 Sư đoàn 304. Ông vượt Trường Sơn vào Miền Đông, đánh Mỹ-Ngụy, Tổng tiến công 30/4/1975 về Dinh Độc Lập, cắm cờ Nôm Pênh. Về già ông làm Phó ban HĐH Tu Vũ tại Hà Nội đến 80 tuổi.

Phú Thọ10/05/2026Hà Thị Xuân Mai (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người con trung hiếu

Ông Nguyễn Hữu Thung nhập ngũ năm 1964 – thời điểm miền Nam kêu gọi cứu viện, giặc Mỹ bắt đầu khiêu khích và đánh phá miền Bắc (Hải Phòng, Quảng Bình, Hà Nội). Từ quê hương Tu Vũ anh hùng, ông cùng E 141 Sư đoàn 304 (tiền thân Sư đoàn 312 sau là Sư đoàn 7 - 2 lần Anh hùng LLVT) hành quân hơn 3 tháng vượt Trường Sơn gian khổ vào chiến trường Miền Đông Nam Bộ.

Tại Phước Long, Lộc Ninh và miền Đông, đơn vị ông chiến đấu liên tục để trả thù cho miền Bắc thân yêu bị Mỹ-Ngụy tàn phá. Năm 1966-1967, ông tham gia 6 cuộc càn quét quy mô lớn của Mỹ-Ngụy như Giá Dãi, Xê Ti, giữ vững căn cứ cách mạng. Nhiều năm liền, ông cùng đồng đội bảo vệ Trung ương Cục miền Nam và Mặt trận DTGP, vang danh trận chốt chặn đường 13 – tuyến huyết mạch chiến lược của địch.

Mùa Xuân 1975 lịch sử, ông cùng Sư đoàn 7 anh hùng mở màn bằng đánh Định Quán, La Ngà, góp phần giải phóng thị xã Xuân Lộc – trận đánh ác liệt cuối cùng của địch. Tiếp đó tiến quân thần tốc Dầu Tiếng, Biên Hòa. Chiều 30/4/1975, ông cùng đồng đội hào hùng tiến về Dinh Độc Lập chứng kiến lá cờ cách mạng tung bay.

Sau giải phóng, ông tiếp tục bảo vệ biên giới Tây Nam và thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả giúp Campuchia. Sư đoàn 7 là đơn vị đầu tiên cắm cờ giải phóng Nôm Pênh, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng Khmer Đỏ tàn ác.


Cuộc sống sau quân ngũ
Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế giúp Campuchia thoát nạn diệt chủng, ông Nguyễn Hữu Thung được điều về làm việc tại Cục Hậu cần - Bộ Tổng Tham mưu cho đến ngày nghỉ hưu với quân hàm và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ đáng tự hào.

Rời quân ngũ, ông không chọn cuộc sống an nhàn mà tiếp tục cống hiến cho quê hương. Ông tham gia công tác tại khu phố, tích cực xây dựng đời sống văn hóa cộng đồng. Đặc biệt, ông giữ chức Phó ban Liên lạc Hội Đồng Hương Tu Vũ tại Hà Nội – nơi gắn kết những người con Tu Vũ xa quê.

Dù tuổi cao sức yếu, ông vẫn nhiệt tình, tích cực hoạt động Hội đến hơn 80 tuổi mới nghỉ. Với ông, quê hương Tu Vũ anh hùng không chỉ là nơi sinh ra, nhập ngũ mà còn là nơi trở về cuối đời. Ông đã sống trọn vẹn cuộc đời người chiến sĩ: trên chiến trường hy sinh tuổi trẻ, thời bình cống hiến cho cộng đồng.

Do tuổi cao mắc bệnh trọng, cụ ông đã trở về với Tổ tiên ngay trên vùng quê Tu Vũ anh hùng – nơi chứng kiến bao thế hệ người lính ra đi và trở về. Tu Vũ mãi tự hào người con trung hiếu đã viết nên trang sử vàng cho dân tộc!


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn