Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON TỪ ĐẢO NGỌC

Vĩnh Long23/01/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON TỪ ĐẢO NGỌC

Phú Quốc – hòn đảo giữa biển Tây, nơi gió mặn thổi quanh năm, nơi mặt trời lên từ biển và lặn xuống biển. Ở đó, Lê Minh Tiến lớn lên giữa mùi muối, mùi cá khô và tiếng sóng vỗ bờ không dứt. Tuổi thơ anh gắn với bãi cát dài, với những buổi theo người lớn kéo lưới khi trời còn mờ sương, với những chiều ngồi nhìn biển đổi màu theo ánh hoàng hôn.

Tiến sớm hiểu thế nào là gian khó. Cuộc sống trên đảo không dễ dàng, con người phải bền bỉ, chịu đựng và biết dựa vào nhau mà sống. Chính điều đó rèn cho anh sự điềm tĩnh, chắc chắn và tinh thần trách nhiệm. Trong xóm chài, Tiến là người ít nói nhưng luôn được tin cậy – việc gì khó, việc gì cần người đứng mũi chịu sào, mọi người đều nghĩ đến anh.

Năm 1970, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, Tiến rời Phú Quốc nhập ngũ. Từ biển đảo xa xôi, anh trở thành cán bộ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, mang cấp bậc 2/, đảm nhiệm chức vụ ct. Con đường anh đi không chỉ xa về địa lý, mà còn là bước chuyển lớn của cuộc đời – từ người con của đảo ngọc thành người lính giữa chiến trường Nam Bộ khốc liệt.

Với cương vị cán bộ, Tiến vừa trực tiếp chiến đấu, vừa gánh trên vai trách nhiệm tổ chức, chỉ huy và giữ vững tinh thần cho đơn vị. Anh hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí, mà còn từ lòng tin và sự gắn bó giữa con người với con người. Anh thường nói chuyện với chiến sĩ bằng giọng nhẹ nhàng, mộc mạc, mang theo cái chất chân tình của người miền biển.

Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường Hậu Giang trở thành điểm nóng. Địa hình sông nước chằng chịt, lau sậy rậm rạp, ban ngày nắng cháy, ban đêm sương lạnh. Địch liên tục càn quét, đánh phá, biến từng con rạch, từng cánh đồng thành bãi chiến trường. Cuộc sống người lính gắn liền với việc lội bùn, vượt kênh, ăn ngủ thất thường, đối mặt cùng lúc với bom đạn, bệnh tật và thiếu thốn.

Lê Minh Tiến luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Trong những cuộc hành quân dài, anh đi cuối đội hình, kiểm tra từng tổ, từng người. Trước mỗi trận đánh, anh dành thời gian quán triệt nhiệm vụ, nhắc nhở anh em giữ bình tĩnh, tin tưởng lẫn nhau. Khi chiến sự căng thẳng, anh không đứng phía sau chỉ huy, mà trực tiếp cùng chiến sĩ bám sát trận địa.

Năm 1974, trong một trận chiến ác liệt tại Hậu Giang, đơn vị của Tiến phải đối đầu với hỏa lực mạnh của địch. Trận đánh diễn ra nhanh và dữ dội. Tiếng súng vang lên giữa đồng nước mênh mông, khói lửa hòa lẫn với hơi nước và bùn non. Khi đội hình có dấu hiệu chao đảo, Tiến kịp thời tổ chức lại lực lượng, động viên chiến sĩ giữ vững vị trí.

Giữa làn đạn dày đặc, Lê Minh Tiến đã hi sinh. Anh ngã xuống trên mảnh đất Hậu Giang, khi nhiệm vụ vẫn còn dang dở, khi ngày toàn thắng đã ở rất gần.

Trong điều kiện chiến trường ác liệt, đồng đội mai táng anh ngay tại Hậu Giang. Ngôi mộ đơn sơ, nằm giữa miền sông nước, không cầu kỳ, không phô trương, nhưng chứa đựng biết bao sự kính trọng và tiếc thương của những người ở lại.

Tin anh hi sinh về đến Phú Quốc – Kiên Giang chậm hơn rất nhiều. Giữa tiếng sóng biển quen thuộc, gia đình anh lặng lẽ đón nhận tin dữ. Không có ngày đưa tiễn, không có chuyến tàu nào đưa anh trở về đảo. Chỉ biết rằng, người con của biển đã nằm lại nơi đất liền, nơi những dòng sông phù sa đang chảy.

Mùa xuân năm sau, đất nước thống nhất. Biển Phú Quốc vẫn xanh, sóng vẫn vỗ bờ, còn Hậu Giang thì lặng lẽ hồi sinh sau chiến tranh. Trên những dòng sông ấy, trong những cánh đồng từng nhuốm khói lửa, vẫn còn dấu chân của những người như Lê Minh Tiến – những người đã rời quê hương xa nhất để giữ gìn quê hương chung.

Anh ra đi từ đảo ngọc, nằm lại giữa miền sông nước, để đất nước nối liền một dải.
Từ Phú Quốc đến Hậu Giang, từ biển đến sông, cuộc đời anh là hành trình trọn vẹn của một người lính.

Lê Minh Tiến – người con của Phú Quốc – đã hi sinh, để biển lặng sóng, để sông yên dòng, để Tổ quốc trọn vẹn trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn