NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA QUÊ HƯƠNG DUY XUYÊN
Một buổi trưa nắng gắt, tiếng máy xe giòn giã đồng hành cùng chúng tôi trên con đường Duy Trinh quen thuộc ngay khi buổi học 4 tiết vừa xong. Sau khi cả nhóm cùng nhau đi ăn trưa, chúng tôi thong thả giảm ga rồi rẽ vào không gian yên tĩnh của nhà thờ tổ gia đình Thiếu tướng Hoàng Kim. Đứng trong nhà thờ giữa cái yên ắng của buổi trưa hè, ngửi mùi hương trầm thơm nhẹ, những câu chuyện về một thời kháng chiến gian khổ của cụ bỗng hiện về qua lời kể của các bác lớn tuổi trong làng.Trong suy nghĩ của chúng tôi, những học sinh sinh ra trên mảnh đất Duy Xuyên, cụ không chỉ là một vị lãnh đạo giỏi mà còn là tấm gương về lòng yêu nước và đạo đức của một người có học đã hết lòng vì công việc. Nhớ lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng đất Quảng Nam Đà Nẵng khi ấy phải chịu biết bao bom đạn tàn phá. Giữa những ngày tháng nguy hiểm đó, cụ đã chọn cách ở lại sống chết cùng nhân dân, giữ vững ý chí quyết tâm của người chiến sĩ cách mạng.
Tại căn cứ địa Hòn Tàu, nơi rừng sâu nước độc và luôn bị kẻ thù vây quét, cụ đã cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia sẻ từng bát cơm hẩm, củ sắn lùi với các chiến sĩ và bà con. Hình ảnh vị lãnh đạo với đôi mắt sáng nhưng nụ cười lại rất hiền từ đã trở thành chỗ dựa tinh thần giúp mọi người thêm vững lòng. Tình yêu quê hương trong con người cụ không chỉ là sự gan dạ ngoài mặt trận mà còn thể hiện qua trí tuệ của một người có học vấn cao. Cụ luôn giữ được thái độ bình tĩnh lạ thường trong những giờ phút nguy cấp để đưa ra những quyết định sáng suốt. Cụ thường nhắc nhở cán bộ rằng phải lấy dân làm gốc, bởi có dân là có tất cả. Chính niềm tin ấy đã giúp cụ gắn kết lòng dân, biến mỗi gia đình, mỗi xóm nhỏ thành một đơn vị chiến đấu mạnh mẽ và vững vàng. Cụ đã truyền thêm sức mạnh cho quân và dân trong những đêm dài gian khổ dưới hầm sâu hay giữa rừng già lạnh lẽo. Dù gánh vác trên vai trọng trách nặng nề, cụ vẫn luôn dành tình cảm thiết tha cho quê hương. Với cụ, làm cách mạng không chỉ là giành lại độc lập mà còn là giữ gìn những nét đẹp văn hóa và lối sống con người quê mình. Sau ngày hòa bình, cụ lại tiếp tục đóng góp vào việc xây dựng đất nước bằng những suy nghĩ đổi mới. Lối sống trong sạch, giản dị và gần gũi với mọi người của cụ đã trở thành bài học quý giá cho các thế hệ học sinh như chúng tôi.
Chiến tranh đã lùi xa, Duy Xuyên hôm nay đã phát triển và đổi mới với những con đường bê tông sạch sẽ cùng tiếng cười rộn rã của trẻ em đi học. Thế nhưng, cuộc đời và sự nghiệp của cụ vẫn mãi là tấm gương sáng cho lớp trẻ noi theo. Đứng trước bàn thờ tổ gia đình cụ, giữa mùi hương trầm thơm nhẹ, tôi cùng các bạn tự hứa sẽ nỗ lực học tập để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Chúng tôi dắt xe ra cổng khi nắng trưa đã bắt đầu dịu lại, lòng mang theo niềm tự hào về người con ưu tú của quê hương, một người đã sống trọn cuộc đời vì tự do của nhân dân. Chúng tôi, thế hệ sinh ra trong hòa bình, sẽ mãi ghi nhớ công ơn ấy và nguyện đem sức trẻ để xây dựng mảnh đất Duy Xuyên ngày càng giàu đẹp hơn


