NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA THỦ ĐÔ HÀ NỘI
Bác sĩ Trần Duy Hưng được nhớ đến không chỉ vì ông là người đầu tiên giữ chức Chủ tịch Ủy ban hành chính thành phố Hà Nội, người đảm nhận cương vị này lâu nhất trong lịch sử chính quyền thành phố sau Cách mạng Tháng Tám mà còn bởi tài năng và đức độ của một người lãnh đạo gần dân, yêu dân đúng nghĩa là công bộc của dân như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy.

Bác sĩ Trần Duy Hưng sinh ngày 16/1/1912, tại xã Xuân Phương, huyện Từ Liêm (nay là quận Nam Từ Liêm), Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, nền nếp. Tiếp thu nền giáo dục gia phong, nề nếp của gia đình từ nhỏ nên chàng thanh niên Trần Duy Hưng có lòng yêu nước từ rất sớm.
Vốn là người thông minh, học giỏi, ông chọn học nghề y nối nghiệp gia đình. Tại trường Đại học Y, ông học cùng lứa với những bác sĩ tên tuổi nổi tiếng sau này, như Giáo sư Tôn Thất Tùng, Giáo sư Đặng Văn Ngữ...
Thời sinh viên, chàng thanh niên Trần Duy Hưng tích cực tham gia các phong trào, các cuộc vận động xã hội. Ông tham gia phong trào hướng đạo sinh Bắc Kỳ dưới sự dìu dắt của nhà yêu nước Hoàng Ðạo Thúy. Với cây đàn violon, ông cùng các đồng chí của mình đến các chợ quê hát các bài ca yêu nước. Đồng thời, tuyên truyền, vận động nhân dân hưởng ứng các phong trào yêu nước do Mặt trận Việt Minh phát động.
Tốt nghiệp Đại học Y với thành tích xuất sắc, năm 30 tuổi, ông cùng em gái mở một bệnh viện tư tại phố Bông Nhuộm để chữa bệnh cứu người. Không chỉ nổi tiếng về chuyên môn, bác sĩ Trần Duy Hưng còn được đồng nghiệp và người dân Hà Nội thời đó yêu quý bởi tấm lòng đức độ của một người thầy thuốc sẵn sàng cưu mang và chữa bệnh miễn phí người nghèo. Cũng chính tại cơ sở chữa bệnh của mình, bác sĩ Trần Duy Hưng đã cứu chữa và chở che cho nhiều cán bộ Việt Minh, như Văn Cao, Nguyễn Đình Thi… thoát khỏi vòng vây của mật thám. Lòng yêu nước của bác sĩ Trần Duy Hưng ngày càng sâu sắc, rồi biến thành hành động khi ông tự nguyện trở thành cơ sở bí mật của Đảng trong những ngày trước Cách mạng Tháng Tám.
Có lẽ cũng không phải ngẫu nhiên mà ngay trước lễ Quốc khánh ngày 2/9/1945, Bác Hồ đã đến nhà của bác sĩ Trần Duy Hưng và đề nghị ông làm Chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội (sau này là Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội), khi mới 33 tuổi. Tầm nhìn sáng suốt đó của Bác Hồ đã được minh chứng theo thời gian, và để lại cho lịch sử của thành phố Hà Nội một vị Chủ tịch mẫu mực, hết lòng vì dân, vì nước.
Còn với người dân Hà Nội, họ luôn tự hào, ngưỡng mộ và dành cho ông những nhận xét đầy trân trọng. Đó là “Vị Chủ tịch thành phố lâu nhất, giỏi nhất và được dân yêu nhất”.



