người con ưu tú lên đường tòng quân theo tiếng gọi của Tổ quốc
Trong số những người con ưu tú lên đường tòng quân theo tiếng gọi của Tổ quốc, câu chuyện về cựu chiến binh Lương Xuân Ích (sinh năm 1940) là một hành trình bền bỉ, kiên cường xuyên suốt hai cuộc chiến chiến đấu và bảo vệ biên cương. Nhập ngũ năm 1963 khi mới 23 tuổi – thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bắt đầu bước vào giai đoạn cam go, ông đã dành trọn hai mươi năm cuộc đời, từ năm 1963 đến khi xuất ngũ vào năm 1983, để cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ và xương máu cho nền độc lập, tự do của dân tộc.
Hai mươi năm đằng đẵng trong hàng ngũ quân đội, dấu chân của chiến sĩ Lương Xuân Ích đã in khắp các chiến trường khốc liệt từ Bắc vào Nam, rồi sang cả chiến trường biên giới. Thế nhưng, ký ức sâu đậm và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là những ngày đêm tham gia Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào vào đầu năm 1971, nơi đơn vị của ông đảm nhiệm vị trí chốt chặn đường rút lui của một lữ đoàn ngụy có xe tăng và pháo binh yểm trợ.
Trận đánh ấy diễn ra vô cùng ác liệt trên một cao điểm đầy sỏi đá. Địch điên cuồng dội bom và nã pháo hạng nặng suốt nhiều giờ liền nhằm mở đường tháo chạy, biến trận địa của ta thành một vùng khói lửa mù mịt, đất đá bị cày xới nát vụn. Trong một đợt tấn công hung hãn của địch, xe bọc thép của chúng tiến sát vào tiền duyên, hỏa lực mạnh từ trên xe bắn xối xả làm sập một đoạn chiến hào và khiến khẩu đội trưởng xạ thủ súng chống tăng của tiểu đội ông hy sinh.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc xe bọc thép địch chỉ còn cách công sự chưa đầy một trăm mét và đang lồng lộn nhả đạn, ông Lương Xuân Ích không một chút do dự. Bất chấp làn đạn vây bủa, ông lao mình qua đoạn hào sập, ôm lấy khẩu súng chống tăng và quả đạn còn lại. Bản thân ông lúc đó bị một mảnh pháo găm trúng bắp chân, máu chảy ra loang lổ, nhưng ông nén cơn đau tột cùng, bình tĩnh tựa lưng vào thành hào, ngắm thẳng vào xích chiếc xe dẫn đầu và siết cò. Một tiếng nổ vang trời, chiếc xe bọc thép bốc cháy ngùn ngụt, chặn đứng đà tiến của toán quân đi sau. Sự quả cảm của ông đã thúc đẩy tinh thần anh em trong tiểu đội đồng loạt xông lên, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản kích của địch và giữ vững trận địa cho đến khi đại quân của ta siết chặt vòng vây tiêu diệt gọn quân thù.
Sau đại thắng mùa xuân năm 1975, khi đất nước thống nhất, người lính già Lương Xuân Ích vẫn chưa ngơi nghỉ tay súng. Ông tiếp tục ở lại đơn vị, nhận nhiệm vụ hành quân lên biên giới phía Bắc, tham gia huấn luyện chiến sĩ mới và bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc trong những năm tháng căng thẳng cuối thập niên 70, đầu thập niên 80.
Năm 1983, sau đúng hai thập kỷ cống hiến trọn vẹn sức khỏe và tâm huyết cho quân đội, cựu chiến binh Lương Xuân Ích chính thức xuất ngũ trở về quê hương với quân hàm thương binh. Mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh và một bên chân đi lại không còn lành lặn, ông vẫn giữ vững phẩm chất kiên trung, giản dị của anh "Bộ đội Cụ Hồ", trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và làng xóm. Đối với ông, chặng đường 20 năm áo lính tuy đầy rẫy gian nguy nhưng là chương hồi vinh quang nhất của cuộc đời, là câu chuyện kiêu hãnh để ông tiếp tục truyền lại ngọn lửa yêu nước cho thế hệ mai sau.



