Người con xã An Thành gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường
ó những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo trong hành trang của mình tình yêu quê hương, tình cảm gia đình và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Liệt sĩ Phạm Văn Đoài là một người con như thế của quê hương Kim Đính, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương năm xưa, nay thuộc xã An Thành, thành phố Hải Phòng.
Anh Phạm Văn Đoài sinh năm 1946. Tuổi thơ và những năm tháng thanh xuân của anh gắn với vùng quê Kim Đính – nơi những người nông dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng, nơi mỗi mái nhà đều chất chứa những ước mong bình dị về một cuộc sống yên lành.
Nhưng đất nước khi ấy vẫn chìm trong chiến tranh.
Lớn lên trong những năm tháng quê hương đang phải chịu nhiều mất mát, người thanh niên Phạm Văn Đoài đã chọn con đường lên đường làm nhiệm vụ. Từ một chàng trai của làng quê Hải Dương, anh trở thành người chiến sĩ mang trên mình trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc.
Trong hồ sơ thông tin về anh, chức vụ, cấp bậc được ghi là H1. Những dòng thông tin ngắn ngủi ấy hôm nay chỉ còn lại trên giấy tờ, nhưng phía sau đó là cả một quãng đời tuổi trẻ đã được anh gửi lại cho đất nước.
Năm 1968, chiến tranh bước vào một giai đoạn vô cùng khốc liệt. Ở những nơi người lính chiến đấu, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Những người lính trẻ như Phạm Văn Đoài phải đối mặt với bom đạn, gian khổ và những thử thách mà thế hệ sau khó có thể hình dung hết.
Và rồi, trong năm 1968 ấy, khi mới 22 tuổi, Phạm Văn Đoài đã hy sinh.
Hai mươi hai tuổi – cái tuổi mà hôm nay nhiều người trẻ mới bắt đầu những ước mơ đầu tiên về tương lai. Đó cũng là tuổi của những dự định về gia đình, về một cuộc sống bình dị bên quê nhà. Nhưng với Phạm Văn Đoài, tuổi xuân ấy đã dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Anh không trở về.
Không còn những bước chân người lính trên con đường làng Kim Đính. Không còn bóng dáng chàng trai năm nào trở về sau những tháng ngày xa quê. Chỉ còn lại tên anh trong ký ức gia đình, trong quê hương và trong danh sách những người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Có lẽ với một người đã hy sinh cách đây hàng chục năm, những thông tin còn lại đôi khi chỉ là vài dòng ngắn ngủi: Phạm Văn Đoài, sinh năm 1946, hy sinh năm 1968, quê Kim Đính. Nhưng mỗi dòng chữ ấy lại chứa đựng một cuộc đời.
Đó là một tuổi thơ.
Là một gia đình từng có một người con trai.
Là những tháng ngày tuổi trẻ.
Là những người thân đã từng chờ đợi một ngày anh trở về.
Và là một sự hy sinh không thể đo đếm bằng năm tháng.
Hôm nay, quê hương Kim Đính đã có nhiều đổi thay. Những con đường làng đã rộng hơn, những mái nhà mới đã mọc lên, cuộc sống của người dân ngày càng khang trang. Kim Đính năm xưa nay đã trở thành một phần của xã An Thành, thành phố Hải Phòng.
Nhưng thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, không thể xóa đi tên tuổi của những người đã nằm lại vì quê hương, đất nước.
Trong dòng chảy của lịch sử, Phạm Văn Đoài có thể chỉ là một cái tên nhỏ bé giữa hàng triệu người con đã hy sinh. Nhưng đối với gia đình, anh là một người con không thể thay thế. Đối với quê hương, anh là một phần ký ức không được phép lãng quên. Và đối với thế hệ hôm nay, sự hy sinh của anh là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.
Năm 1968, Phạm Văn Đoài ra đi khi tuổi đời vừa tròn 22.
Nếu chiến tranh không xảy ra, có lẽ hôm nay anh đã có một cuộc đời khác. Có thể anh đã trở về Kim Đính, dựng xây gia đình, làm ruộng, nuôi con, nhìn quê hương từng ngày đổi mới. Nhưng lịch sử đã chọn cho anh một con đường khác – con đường của người lính, và cuối con đường ấy là sự hy sinh vì Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã đi qua.
Người thanh niên năm nào nay chỉ còn lại trong ký ức và những dòng tên trên bia tưởng niệm. Nhưng tuổi trẻ của anh không mất đi. Nó đã hóa thành một phần của đất nước hôm nay – đất nước được xây dựng trên sự hy sinh của biết bao thế hệ.



