Người công binh mở đường biên giới
Sau năm 1979, đơn vị tôi được giao mở đường phục vụ nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới.
Đường đi chủ yếu xuyên rừng.
Có nơi phải bắc cầu tạm qua suối.
Có hôm làm việc từ sáng đến tối mới hoàn thành vài chục mét đường.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
"Anh Nam, cực thế này bao giờ mới xong?"
Tôi cười:
"Đường mở đến đâu, cuộc sống sẽ theo đến đó."
Câu nói ấy trở thành động lực cho cả đơn vị.
Một buổi chiều, bà con mang nồi nước lá và mấy quả bí đến tặng.
Một bác nông dân nói:
"Có đường rồi, con cháu đi học đỡ vất."
Nghe vậy, chúng tôi càng thấy công việc của mình có ý nghĩa.
Làm công binh không chỉ đối mặt với bom mìn còn sót lại mà còn với núi đá, mưa lũ và bệnh tật.
Có đồng chí bị thương khi rà phá vật nổ.
Những mất mát ấy nhắc chúng tôi luôn cẩn trọng trong từng bước chân.
Có những người không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng vẫn góp phần bảo vệ Tổ quốc bằng công sức và trí tuệ của mình. Hãy biết trân trọng mọi sự cống hiến.



