Bài viết

NGƯỜI CÔNG BINH NẬM MƯỜI – “GIỮ MẠCH SỐNG TRÊN TRƯỜNG SƠN”

Lào Cai22/05/2026Lê Vinh Quang (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tráng A Dũng, sinh năm 1949, quê ở xã cũ Nậm Mười, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù đã nhiều năm trôi qua, ký ức về những ngày hành quân, mở đường giữa rừng Trường Sơn vẫn còn in đậm trong tâm trí ông như mới hôm qua.

Năm 1967, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Dũng xung phong nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng công binh mở đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của ông là dò phá bom mìn, san lấp hố bom và đảm bảo thông tuyến giao thông cho các đoàn xe vận tải chi viện cho chiến trường miền Nam. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Những năm tháng ấy, rừng Trường Sơn là “chiến trường không tiếng súng trực diện nhưng đầy hiểm họa”. Bom đạn Mỹ đánh phá ngày đêm, đất đá bị cày xới liên tục, nhiều đoạn đường vừa khắc phục xong lại bị phá hủy ngay. Có những đêm, đơn vị của ông phải làm việc trong mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, chân tay tê cóng nhưng vẫn không ai dám dừng lại, bởi phía sau là những đoàn xe đang chờ thông tuyến.

Kỷ niệm mà ông Dũng không bao giờ quên là vào năm 1970, khi đơn vị đang khẩn trương khắc phục một đoạn đường trọng yếu. Trong lúc kiểm tra hiện trường, ông phát hiện một quả bom lớn chưa nổ nằm sâu dưới nền đất, ngay vị trí xe thường xuyên đi qua. Không khí lúc đó trở nên căng thẳng tột độ, mọi người đều phải dừng lại để đảm bảo an toàn.

Trong tình huống nguy hiểm ấy, ông Dũng cùng một tổ công binh được giao nhiệm vụ xử lý. Với kinh nghiệm và sự bình tĩnh, ông đã từng bước tiếp cận, dùng dụng cụ thô sơ để kiểm tra, sau đó phối hợp cùng đồng đội vô hiệu hóa quả bom. Suốt hơn một giờ đồng hồ, cả đơn vị nín thở theo dõi. Khi quả bom được xử lý thành công, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhờ đó, tuyến đường được giữ thông, đảm bảo chi viện kịp thời cho chiến trường.

Sau ngày đất nước hòa bình, ông Dũng trở về quê hương Nậm Mười cũ. Ông tiếp tục gắn bó với ruộng nương, trồng ngô, trồng sắn và tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, giản dị và tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, giúp đỡ đồng đội cũ và tuyên truyền cho thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng.

Ông từng được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, cùng nhiều giấy khen của đơn vị và địa phương. Tuy nhiên, điều ông luôn tự hào không phải là những tấm huân chương, mà là việc mình đã góp một phần nhỏ bé trong việc giữ vững mạch máu giao thông, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông Dũng vẫn thường xuyên kể lại những câu chuyện chiến tranh cho con cháu trong bản. Ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng: “Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng máu, mồ hôi và tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Vì vậy, phải biết trân trọng, học tập và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.”

Câu chuyện của ông Tráng A Dũng không chỉ là ký ức của một người lính công binh, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bền bỉ của những người con vùng cao Nậm Mười – Sơn Lương, những con người đã lặng thầm góp sức mình vào trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn