Người công nhân bước vào quân ngũ
Người công nhân bước vào quân ngũ
Đầu những năm 1960, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước ngày càng diễn ra quyết liệt. Miền Nam cần sự chi viện của hậu phương miền Bắc. Những đoàn thanh niên lần lượt lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ, lý tưởng và khát vọng góp sức cho đất nước.
Trong dòng người lên đường ấy có Nông Văn Việt.
Năm 1962, ông tình nguyện tòng quân. Sau thời gian huấn luyện tân binh, ông được biên chế vào Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, đơn vị thuộc Binh chủng Công binh, Sư đoàn 7.
Từ một công nhân mỏ thiếc ở Cao Bằng, Nông Văn Việt bước vào một môi trường hoàn toàn mới.
Nếu ở nhà máy, công việc đòi hỏi sức lao động, kỹ thuật và tinh thần thi đua, thì trong quân đội, những phẩm chất ấy phải được nâng lên thành kỷ luật, bản lĩnh và ý chí chiến đấu.
Ông nhanh chóng thể hiện tinh thần ham học hỏi.
Trong quá trình chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ông đặc biệt quan tâm đến các loại bom, mìn và vũ khí sát thương của địch. Ông chịu khó nghiên cứu, tìm hiểu cấu tạo và thử nghiệm cách tháo gỡ bom nổ chậm.
Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Bom nổ chậm không giống những vật thể thông thường. Người chiến sĩ tiếp cận nó phải đối mặt với một nguy cơ mà chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn tới hậu quả nghiêm trọng.
Nhưng Nông Văn Việt không lùi bước.
Ông hiểu rằng phía sau một quả bom có thể là cả một đoàn xe đang chờ thông đường, là những người lính, thanh niên xung phong và nhân dân đang cần được bảo đảm an toàn.
Vì vậy, nghiên cứu bom không chỉ là một công việc kỹ thuật. Đó là trách nhiệm.
Càng nghiên cứu, ông càng nhận ra rằng muốn chiến thắng những loại vũ khí mới của đối phương, người lính phải có cả lòng dũng cảm và trí tuệ.
Những kiến thức được ông tích lũy từng bước trở thành cơ sở để ông thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm sau này.
Từ người công nhân mỏ thiếc, Nông Văn Việt trở thành người lính công binh.
Từ người lính công binh, ông dần trở thành người đi đầu trong một công việc mà rất ít người dám làm: tiếp cận và phá những quả bom chưa biết rõ cấu tạo.
Con đường ấy không trải đầy hoa.
Đó là con đường của bom đạn, hiểm nguy và sự hy sinh.
Nhưng chính trên con đường ấy, phẩm chất của người con Cao Bằng ngày càng tỏa sáng.

