NGƯỜI CÔNG NHÂN ĐIỆN VÀ SỰ GIÁC NGỘ CÁCH MẠNG
Nguyễn Văn Trỗi bước vào đời với đôi tay chai sạn của người thợ điện. Công việc hàng ngày đưa anh đến nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều tầng lớp lao động khác nhau. Chính trong môi trường ấy, anh được nghe những câu chuyện về cách mạng, về khát vọng độc lập của dân tộc. Những cuộc trò chuyện bên công trường, những lời tâm sự của những người công nhân lớn tuổi đã dần mở ra trước mắt anh một con đường mới – con đường đấu tranh cho tự do.
Nguyễn Văn Trỗi bước vào đời với đôi tay chai sạn của người thợ điện. Công việc hàng ngày đưa anh đến nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều tầng lớp lao động khác nhau. Chính trong môi trường ấy, anh được nghe những câu chuyện về cách mạng, về khát vọng độc lập của dân tộc. Những cuộc trò chuyện bên công trường, những lời tâm sự của những người công nhân lớn tuổi đã dần mở ra trước mắt anh một con đường mới – con đường đấu tranh cho tự do.
Sự giác ngộ cách mạng của Nguyễn Văn Trỗi không đến từ những khẩu hiệu lớn lao, mà đến từ chính thực tiễn cuộc sống. Anh thấy rõ thân phận của người công nhân dưới chế độ áp bức; thấy bạn bè mình bị đàn áp, bị bắt bớ chỉ vì dám lên tiếng. Từ chỗ chỉ âm thầm bất bình, anh chuyển sang hành động, tham gia vào các hoạt động bí mật, nhận nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Là một công nhân điện, Nguyễn Văn Trỗi hiểu rõ giá trị của kỹ thuật, của sự chính xác. Điều đó giúp anh nhanh chóng trở thành một chiến sĩ tin cậy. Ở anh, lý tưởng cách mạng không tách rời đời sống, mà hòa quyện với lao động, với trách nhiệm của một người công dân đối với đất nước.


