Người có công giúp đỡ cách mạng

Người công nhân kiên cường – ông Lê Văn Phúc, thị xã Đông Hà

Quảng Trị08/05/2026Nguyễn Tiến Sắc (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV QLKTCT Thủy lợi Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Phúc, sinh năm 1944, quê quán phường Đông Giang, thị xã Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, là công nhân cơ khí từng tham gia phục vụ chiến trường Trị – Thiên trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông được Nhà nước công nhận là người có công giúp đỡ cách mạng và hưởng chế độ theo quy định.

Trước năm 1972, ông Phúc làm việc tại một cơ sở sửa chữa máy móc nhỏ ở Đông Hà. Khi chiến sự lan rộng, thị xã trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Các tuyến đường, cầu cống bị hư hỏng nặng, phương tiện vận tải quân sự thường xuyên bị bom đạn phá hủy. Với tay nghề cơ khí vững vàng, ông được huy động tham gia tổ sửa chữa lưu động phục vụ chiến trường.

Công việc của ông và đồng đội là thu gom, khắc phục xe tải, xe vận chuyển bị hư hại để kịp thời đưa lương thực, đạn dược ra tiền tuyến. Nhiều khi xưởng sửa chữa chỉ là một mái bạt dựng tạm bên rừng, máy móc thiếu thốn, phải tận dụng từng chi tiết còn dùng được. Ông thường xuyên làm việc thâu đêm, tranh thủ từng giờ khi tiếng máy bay tạm ngớt.

Mùa hè năm 1972, trong cao điểm chiến sự tại Quảng Trị, một đoàn xe chở đạn ra hướng Thành Cổ bị đánh phá, nhiều xe hỏng nặng. Ông Phúc cùng tổ cơ khí lập tức có mặt tại hiện trường. Dưới làn pháo kích còn chưa dứt, ông bò sát gầm xe để kiểm tra trục bánh, thay thế phụ tùng. Có lần mảnh bom sượt qua cánh tay, nhưng ông chỉ băng tạm rồi tiếp tục làm việc, bởi theo ông “xe còn chạy được là bộ đội còn có đạn”.

Không chỉ sửa chữa phương tiện, ông còn tham gia gia cố cầu tạm, hàn nối dầm thép trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Nhiều đêm, ông cùng anh em công nhân bám trụ bên bờ sông, làm việc dưới ánh đèn dầu được che chắn cẩn thận để tránh lộ vị trí.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục gắn bó với nghề cơ khí, tham gia xây dựng lại cơ sở hạ tầng cho quê hương. Những vết sẹo do mảnh bom để lại trên cơ thể trở thành minh chứng cho những năm tháng gian khổ.

Năm 2008, ông được công nhận là người có công giúp đỡ cách mạng. Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là giấy tờ hay chế độ, mà là niềm tự hào đã góp một phần công sức nhỏ bé vào thắng lợi chung.

Ông Lê Văn Phúc là hình ảnh tiêu biểu của người công nhân Quảng Trị trong chiến tranh – không trực tiếp cầm súng ngoài trận địa, nhưng bền bỉ giữ cho những “mạch máu” vận tải được thông suốt, âm thầm tiếp sức cho tiền tuyến bằng đôi tay chai sạn và tinh thần quả cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn