Người công nhân lâm nghiệp nằm lại giữa đại ngàn biên giới
Trong cuộc sống hòa bình hôm nay, khi tìm hiểu những câu chuyện cũ của quê hương, tôi luôn bị xúc động bởi câu chuyện của những con người thầm lặng. Họ không trực tiếp cầm súng trên trận tuyến đối mặt với quân thù, nhưng máu xương của họ đã hòa vào lòng đất để bảo vệ biên cương của Tổ quốc. Một trong những câu chuyện khiến tôi nhớ mãi là cuộc đời của liệt sĩ Nguyễn Văn Quế.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Quế sinh năm 1950, là một người con của vùng đất giàu truyền thống cách mạng Nam Long, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ Tĩnh (nay là tỉnh Nghệ An). Lớn lên giữa thế hệ thanh niên đầy nhiệt huyết, ngày 26/06/1971, giữa những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn cam go nhất, liệt sĩ đã lên đường nhập ngũ để cống hiến sức trẻ cho đất nước.
Sau khi đất nước thống nhất, non sông thu về một mối, nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng Tổ quốc lại mở ra một chương mới đầy gian khổ. Với cấp bậc là một người Công nhân ngành lâm nghiệp, liệt sĩ Nguyễn Văn Quế đã nhận nhiệm vụ tại Ty Lâm Nghiệp tỉnh Đăk Lăk. Thời kỳ đó, việc mở đất, giữ rừng và thực hiện các nhiệm vụ quốc tế ở vùng biên giới Tây Nguyên vô cùng hiểm nguy, gian khổ, đối mặt với cả bệnh tật lánh rừng lẫn các thế lực thù địch chống phá âm mưu gây hấn vùng biên.
Trong một chuyến đi công tác thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc tại tỉnh Môn-đôn-ky-ri (vùng biên giới tiếp giáp giữa Việt Nam và Campuchia), liệt sĩ Nguyễn Văn Quế đã không may gặp nạn và anh dũng hy sinh vào ngày 27/07/1982. Sự ra đi của liệt sĩ vào đúng ngày Thương binh - Liệt sĩ như một định mệnh buồn, để lại sự tiếc thương vô hạn cho gia đình và các đồng nghiệp tại Ty Lâm Nghiệp Đăk Lăk. Liệt sĩ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, mới chỉ 32 tuổi.
Sau khi hy sinh, thi hài của liệt sĩ đã được đồng đội và cơ quan đưa về và an táng trang trọng tại nghĩa trang thị xã Buôn Ma Thuột, tỉnh Đăk Lăk.
Tôi viết lại câu chuyện này không bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng sự biết ơn mộc mạc nhất của một người đi sau. Người công nhân lâm nghiệp Nguyễn Văn Quế năm ấy đã để lại quê hương xứ Nghệ, gửi lại tuổi xuân giữa đại ngàn biên giới để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Mong rằng câu chuyện về liệt sĩ sẽ luôn được nhớ về như một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng cao cả.


