Người công nhân xây dựng đường Hồ Chí Minh: “Chúng tôi mở đường giữa đại ngàn”
Đối với nhiều công nhân từng tham gia xây dựng tuyến đường Hồ Chí Minh sau chiến tranh, đó không chỉ là một công trình giao thông mà còn là một phần ký ức của tuổi trẻ. Với ông Trần Văn Khánh, 68 tuổi, một trong những công nhân tham gia thi công những đoạn đầu của tuyến đường này vào cuối những năm 1990, quãng thời gian làm việc giữa núi rừng Trường Sơn vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí.
Khi tuyến đường lịch sử được mở rộng
Sau khi đất nước thống nhất, tuyến đường Trường Sơn – con đường vận tải chiến lược trong chiến tranh – dần được nghiên cứu để xây dựng thành một tuyến đường giao thông lớn nối liền Bắc – Nam. Dự án đường Hồ Chí Minh chính thức được triển khai với mục tiêu mở rộng và hiện đại hóa tuyến đường xuyên qua dãy Trường Sơn.
Ông Khánh khi đó là một công nhân trẻ làm việc trong ngành xây dựng giao thông.
Năm 1998, ông cùng nhiều công nhân khác được điều động tham gia một đơn vị thi công tuyến đường Hồ Chí Minh.
“Khi nhận nhiệm vụ, chúng tôi biết mình sẽ phải làm việc ở những vùng rừng núi rất xa xôi,” ông kể.
Nhiều đoạn đường nằm sâu trong rừng, cách xa khu dân cư hàng chục kilômét.
Những ngày làm việc giữa rừng sâu
Theo ông Khánh, cuộc sống của công nhân trên công trường rất vất vả.
Các lán trại được dựng tạm giữa rừng để làm nơi ở cho công nhân.
“Chúng tôi sống trong những căn nhà tạm bằng gỗ và bạt,” ông nhớ lại.
Mỗi buổi sáng, công nhân thức dậy rất sớm để chuẩn bị cho một ngày làm việc dài.
Tiếng máy xúc, máy ủi bắt đầu vang lên giữa núi rừng.
Nhiệm vụ của họ là mở đường, san đất và phá đá để tạo nên tuyến đường mới.
Theo ông Khánh, nhiều đoạn đường phải đi qua những dãy núi đá cứng.
“Có nơi phải khoan đá rồi dùng thuốc nổ để phá núi,” ông kể.
Sau khi đá được phá vỡ, máy móc và công nhân tiếp tục san gạt để tạo mặt đường.
Những khó khăn giữa đại ngàn
Theo ông Khánh, điều khó khăn nhất khi làm việc trên tuyến đường Hồ Chí Minh chính là địa hình và thời tiết.
Mùa mưa ở Trường Sơn kéo dài nhiều tháng. Những cơn mưa lớn khiến mặt đất trở nên trơn trượt.
“Có những đoạn đường vừa san xong thì bị sạt lở,” ông nói.
Khi đó, công nhân phải quay lại sửa chữa từ đầu.
Ngoài ra, việc vận chuyển vật liệu xây dựng vào rừng cũng rất khó khăn.
Nhiều đoạn đường chưa hoàn thiện nên xe tải không thể đi qua.
“Chúng tôi phải dùng nhiều cách để đưa vật liệu vào công trường,” ông nhớ lại.
Tình đồng đội trên công trường
Dù công việc vất vả, nhưng theo ông Khánh, cuộc sống trên công trường luôn đầy tình đồng đội.
Những người công nhân đến từ nhiều vùng khác nhau nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết.
Sau giờ làm việc, họ thường ngồi quây quần bên nhau, kể chuyện về gia đình và quê hương.
“Chúng tôi coi nhau như anh em,” ông nói.
Những bữa ăn trên công trường thường rất giản dị.
Bữa cơm của công nhân thường có rau rừng, cá khô và đôi khi là thịt hộp.
“Giữa rừng sâu, có bữa cơm nóng đã là rất quý,” ông kể.
Khi con đường dần hiện ra
Sau nhiều tháng làm việc, từng đoạn đường mới dần được hình thành.
Theo ông Khánh, khoảnh khắc nhìn thấy con đường trải dài giữa núi rừng là niềm vui lớn nhất của những người công nhân.
“Chúng tôi thấy công sức của mình không uổng phí,” ông nói.
Tuyến đường Hồ Chí Minh sau đó được nối dài qua nhiều tỉnh, trở thành một tuyến giao thông quan trọng của đất nước.
Khi những chiếc xe đầu tiên chạy qua con đường mà mình góp phần xây dựng, ông Khánh cảm thấy rất tự hào.
“Đó là công trình mà chúng tôi đã đổ rất nhiều mồ hôi,” ông chia sẻ.
Ký ức của những năm tháng tuổi trẻ
Giờ đây, khi đã nghỉ hưu, ông Khánh vẫn thường theo dõi tin tức về tuyến đường Hồ Chí Minh.
Mỗi khi đi qua một đoạn đường trong tuyến này, ông lại nhớ đến những ngày làm việc giữa rừng Trường Sơn.
“Đó là quãng thời gian mà tôi sẽ không bao giờ quên,” ông nói.
Theo ông, tuyến đường Hồ Chí Minh ngày nay không chỉ là một công trình giao thông mà còn là biểu tượng của sự nỗ lực và quyết tâm của nhiều thế hệ người Việt Nam.
“Chúng tôi chỉ là những công nhân bình thường,” ông nói chậm rãi.
“Nhưng mỗi mét đường được mở ra khi ấy đều là kết quả của rất nhiều mồ hôi và công sức.”
Những câu chuyện của những người công nhân như ông Khánh là một phần của lịch sử xây dựng đất nước – nơi những con đường mới được mở ra giữa đại ngàn để nối liền các vùng đất của Việt Nam.



