NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG BÊN DÒNG CHẢY RỪNG RONG
Từ lời thề dưới gốc cây cổ thụ...
Lịch sử cách mạng Tây Ninh không thể nào quên ngày 1/2/1946 (tức 30 Tết năm Ất Dậu). Giữa khu rừng rậm rạp mà các chiến sĩ phải tự tay "rong" nhánh cho trống trải để họp bàn, một sự kiện thiêng liêng đã diễn ra: 27 người con ưu tú của Trảng Bàng đã cắt máu ăn thề, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Trong số 27 gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết năm ấy, có một người sau này đã trở thành vị tướng tài ba của quân đội ta: Trung tướng Nguyễn Thới Bưng.
...Đến vị tướng Anh hùng Lực lượng vũ trang
Nếu ông Tô Văn Ri là "người lính cuối cùng" ở lại canh giữ mảnh đất quê hương, thì Trung tướng Nguyễn Thới Bưng chính là biểu hiện rực rỡ nhất cho tinh thần "Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu" trong lời thề năm xưa.
Tinh thần thép: Ông cùng các đồng đội bước vào cuộc kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khí thế của Đội tự vệ chiến đấu huyện Trảng Bàng vừa thành lập.
Sự nghiệp vẻ vang: Từ một chiến sĩ trong hội thề, ông đã rèn luyện, chiến đấu và cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Gạch nối lịch sử: Cuộc đời ông là minh chứng cho sự tiếp nối từ Hội thề Rừng Rong đến những chiến công hiển hách của Tiểu đoàn 14 và địa đạo An Thới sau này.
Khí phách mãi xanh cùng Rừng Rong
Dù Trung tướng Nguyễn Thới Bưng và nhiều đồng đội khác đã đi xa, nhưng tên tuổi của các ông vẫn được khắc trang trọng trên bia đá tại Khu di tích lịch sử cấp quốc gia Rừng Rong.
"Chết tự do hơn sống nô lệ!"
Lời thề ấy không chỉ vang lên trong đêm giao thừa năm 1946 mà đã thấm sâu vào máu thịt của những người chiến sĩ như ông Bưng, ông Ri. Ngày nay, khu di tích rộng 15.000m không chỉ là nơi thờ tự, mà là "địa chỉ đỏ" để những học sinh như chúng em soi mình vào đó, học cách yêu nước từ những điều giản dị nhưng kiên cường nhất.
Lời kết: Những nhân vật như Trung tướng Nguyễn Thới Bưng đã biến lời thề ở Rừng Rong thành sức mạnh thực tế, viết nên trang sử "trung dũng kiên cường" của vùng đất Tây Ninh. Là một học sinh dưới mái trường Cần Đước, em càng thêm tự hào và tự hứa sẽ tiếp nối tinh thần quật cường ấy trong học tập và rèn luyện.



