NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG
Bài học còn lại đến hôm nay vẫn nguyên vẹn và sâu sắc. Đó là bài học về lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với lý tưởng cộng sản. Đó là bài học về sự kiên trung, bất khuất trước mọi thử thách. Đó là bài học về việc đặt lợi ích của Đảng, của dân tộc lên trên hết, kể cả tính mạng của bản thân. Trong thời đại mới, khi đất nước đang vững bước trên con đường đổi mới, hội nhập và phát triển, chúng ta càng cần học tập tấm gương của đồng chí Lê Hồng Phong để bồi đắp ý chí, bản lĩnh và khát vọng cống hiến. Hôm nay, đứng trước hình ảnh người anh hùng ấy, chúng tôi – thế hệ trẻ Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin được kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ. Chúng tôi xin thề sẽ mãi mãi ghi nhớ lời nhắn nhủ của đồng chí, sẽ sống và chiến đấu xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã hy sinh. Chúng tôi xin hứa sẽ giữ vững ngọn lửa cách mạng, tiếp tục viết tiếp trang sử vẻ vang của Đảng và dân tộc. Đồng chí Lê Hồng Phong sống mãi! Một lòng tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng!


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG
Tác giả: Trần Chí Thanh – Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những năm đầu thập niên 1940, khi ngọn lửa cách mạng Việt Nam đang phải đối mặt với làn sóng khủng bố trắng của thực dân Pháp sau khởi nghĩa Nam Kỳ, nhà tù Côn Đảo trở thành “địa ngục trần gian” thực sự. Giữa những bức tường đá lạnh lẽo, trong những xà lim tối tăm chỉ vừa đủ cho một thân hình gầy gò, vẫn có những con người không bao giờ khuất phục. Một trong những ngọn đuốc ấy chính là đồng chí Lê Hồng Phong – người cộng sản kiên trung, Tổng Bí thư của Đảng, đã ngã xuống đúng vào ngày sinh nhật lần thứ 40 của mình, ngày 6 tháng 9 năm 1942.
Bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ vô cùng khắc nghiệt. Sau khi bị bắt lần thứ hai vào đầu năm 1940, đồng chí Lê Hồng Phong bị kết án 5 năm khổ sai và 10 năm quản thúc, rồi bị đày ra Côn Đảo cuối năm ấy. Biết rõ ông là lãnh đạo cao cấp của Đảng, bọn cai ngục được chỉ thị phải tìm mọi cách hãm hại. Chúng nhốt ông vào xà lim số 5, Banh II – nơi biệt giam khắc nghiệt nhất, sàn xi-măng lạnh ngắt, hai vòng sắt cùm chân tay suốt ngày đêm. Những trận đòn thù diễn ra bất cứ lúc nào: lúc lao động, lúc điểm danh, thậm chí ngay cả khi ông đang bưng bát cơm. Có lần, bát cơm nhuốm đỏ máu từ đầu mặt chảy xuống, ông vẫn thản nhiên ngồi ăn “bát cơm chan máu”, mắt nhìn thẳng, khí phách không hề lay chuyển.
Trong khung cảnh chiến đấu khốc liệt ấy – không phải là chiến trường với tiếng súng và bom đạn, mà là cuộc chiến thầm lặng giữa ý chí con người với sự tàn bạo của kẻ thù – đồng chí Lê Hồng Phong đã thể hiện phẩm chất người cộng sản một cách rực rỡ nhất. Ông không chỉ chịu đựng, mà còn trở thành ngọn đuốc tinh thần cho anh em bạn tù. Ông động viên mọi người giữ vững khí tiết, tổ chức đấu tranh chống đánh đập, chống chế độ hà khắc của nhà tù. Dù sức khỏe ngày càng suy kiệt vì đòn thù và bệnh tật, ông vẫn luôn tin tưởng sâu sắc vào tương lai của cách mạng.
Câu chuyện cảm động nhất gắn liền với người vợ, người đồng chí thân yêu của ông – đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai. Khi tin chị bị địch xử bắn tại Hóc Môn ngày 28 tháng 8 năm 1941 lan đến Côn Đảo, đồng chí Lê Hồng Phong đã lặng im như bức tượng đá. Trái tim ông như ngừng đập, nhưng ông không để nỗi đau riêng tư làm lung lay ý chí. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu bằng chính sự tồn tại kiên cường của mình. Tâm nguyện sâu thẳm nhất của ông không phải là được sống, mà là được cống hiến đến hơi thở cuối cùng cho Đảng, cho dân tộc. Và ông đã thực hiện đúng như vậy.
Trưa ngày 6 tháng 9 năm 1942, đúng ngày ông tròn 40 tuổi, đồng chí Lê Hồng Phong đã trút hơi thở cuối cùng trong xà lim số 5. Trước khi ra đi, ông dồn hết sức lực còn lại để gửi lời nhắn nhủ bất hủ: “Xin chào tất cả các đồng chí. Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng: Tới giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng ở thắng lợi vẻ vang của cách mạng.” Lời nói ấy không chỉ là di chúc của một con người, mà là lời tuyên thệ của cả một thế hệ cách mạng.
Ý nghĩa lịch sử của cuộc đời đồng chí Lê Hồng Phong vô cùng to lớn. Ông là một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc của Đảng thời kỳ trứng nước, người đã gắn bó mật thiết với lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, được đào tạo bài bản tại các trường cách mạng quốc tế, góp phần quan trọng trong việc xây dựng và củng cố tổ chức Đảng. Ông cùng vợ là Nguyễn Thị Minh Khai đã viết nên trang sử vàng về tình yêu lý tưởng và sự hy sinh tuyệt đối. Tấm gương của ông khẳng định một chân lý: dù trong hoàn cảnh nào, dù bị kẻ thù đày đọa đến cùng cực, người cộng sản chân chính vẫn giữ vững niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng.
Bài học còn lại đến hôm nay vẫn nguyên vẹn và sâu sắc. Đó là bài học về lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với lý tưởng cộng sản. Đó là bài học về sự kiên trung, bất khuất trước mọi thử thách. Đó là bài học về việc đặt lợi ích của Đảng, của dân tộc lên trên hết, kể cả tính mạng của bản thân. Trong thời đại mới, khi đất nước đang vững bước trên con đường đổi mới, hội nhập và phát triển, chúng ta càng cần học tập tấm gương của đồng chí Lê Hồng Phong để bồi đắp ý chí, bản lĩnh và khát vọng cống hiến.
Hôm nay, đứng trước hình ảnh người anh hùng ấy, chúng tôi – thế hệ trẻ Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin được kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ. Chúng tôi xin thề sẽ mãi mãi ghi nhớ lời nhắn nhủ của đồng chí, sẽ sống và chiến đấu xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã hy sinh. Chúng tôi xin hứa sẽ giữ vững ngọn lửa cách mạng, tiếp tục viết tiếp trang sử vẻ vang của Đảng và dân tộc.
Đồng chí Lê Hồng Phong sống mãi!
Một lòng tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng!



